Cha

Tay cầm phần thưởng về nhà,
Lòng vui phơi phới, khó mà nói ra.
Bé nôn mau gặp mẹ cha,
Để khoe công trạng mình đà làm nên.
Thấy con, mẹ chạy ra liền,
Các anh, các chị cũng niềm ân hoan.
Bé thì sung sướng vô ngần,
Trong tình âu yếm người thân bao trùm
Nhưng rồi, vui ấy đã chùng
Bởi cha không có để cùng mừng con.
Nhìn qua, mẹ đã rỏ lòng
Đôi lời, mẹ ước con thông về người
"Hừng đông vừa lóe chân trời,
Lên thuyền, cha đã ra khơi biệt trùng
Nơi mà gió bão vô chừng,
Tay chèo, tay chống, chịu lưng nắng hành
Lặn tìm cái sống khó khăn
Bao phen sinh mạng, chỉ mành đá treo.
Cái ăn, cái ngủ lèo tèo,
Lênh đênh thuyền ván, kiếp bồ nước xô
Hai ben sóng dử luôn vồ,
Trên thì nắng đốt, dưới mồ lăm le.
Đêm ngày, tai chỉ được nghe
Tiếng gầm tiếng rú hăm đe rợn người.
Bốn bể chỉ thấy biển trời,
Phố phường, tổ ấm gửi nơi xa vời
Cam lòng hứng chịu suốt đời
Gian truân bao nổi, không lời thở than
Mong sau khi tuổi sắp tàn
Thấy con mạnh dạn trên giòng đời trôi
Mẹ cha ước một điều thôi,
Con thì việc học không lơi chút nào
Ấy là đền đáo công lao,
Của người đã chịu mòn hao vì mình.