Cái ghế xích đu của Ông Nội


Đây xích đu nội từng nằm nghỉ
Trong góc phòng nhỏ của gia đình
Nội đọc sách rồi lim dim ngủ,
Gánh già nua đè nặng lên mình.

Tôi tưởng như đang nhìn thấy nội,
Tóc bạc vì tuổi và âu lo
Đầu nhẹ nghiêng, ngả về phía trước
Gương mặt yên tỉnh tợ mặt hồ.

Lòng của nội luôn luôn rộng mở,
Vầng trán nội tỏa sự bình an
Đôi mắt lấp lánh tia nhân hậu
Nụ cười thoáng lên cảnh Thiên đàng.

Nội mỉm cười nhìn tôi chạy nhảy
Lâu lâu ngoắt tôi lại để hun
Tôi xin nội kể truyện cổ tích,
Nội "ờ" rồi kể giọng run run.

Nghe nội kể tôi hầu nín thở,
Truyện của nội lúc tuổi còn thơ
Rồi truyện cổ tích và huyền thoại
Tai thì nghe mà trí đang mơ.

Ghế xích đu nay thì bỏ trống,
Nội tôi sẽ mãi mãi không ngồi.
Góc phòng nhỏ đi ra nghĩa địa
Hồn của nội về chổ trên trời.