Cái ô trầu của Ngoại
Ngoại tôi có cái ô trầu
Tròn tròn láng bóng màu nâu thích nhìn
Ngoại tôi luôn giữ mới tinh
Cất vào chổ tốt như bình pha lê
Rồi hôm tôi mãi mân mê,
Ngoại cười, tay ngoại vổ về đầu tôi.
-"Cháu yêu của ngoại, cháu ơi !
Ô trầu, ngoại có từ hồi năm xưa,
Cái này, ngoại chẳng có mua,
Đó là kỷ niệm, tuổi vừa tròn trăng.
Trước khi vỉnh biệt cỏi trần,
Bà sơ kêu ngoại trối trăn mấy lời :
-"Cháu cưng của ngoại, cháu ơi !
Đến giờ bà cháu phải rời xa nhau
Bao năm, bao tháng qua mau,
Nay bà đành chịu ngậm sầu lìa con.
Sức bà đã quá mỏi mòn,
Dầu bình đã cạn, đèn còn nổi chi !
Cầu Trời, cầu Phật độ trì
Cháu cưng của ngoại, những khi khổ buồn.
Trước giờ bỏ cháu đi luôn,
Bà cần gửi lại cho con cái gì,
Để con nhớ mãi điều ni:
Tình bà yêu cháu sánh bì biển Đông.
Ô trầu vật mọn không mòn
Cháu thì giữ lấy như lòng ngoại đây."
Thế rồi bóng tối phủ đầy,
Mắt người khép lại, hồn bay về trời.
Bà thì giọt lệ tuôn rơi,
Ôm choàng lấy ngoại, rụng rời tay chân
Phút giây đau đớn vô ngần
Khắc sâu tâm trí cái lần chia phôi.
-"Ngoại ơi, con đã hiểu rồi
Ô trầu của ngoại chứa lời trối trăn
Thiết tha trìu mến nồng nàn,
Của người hấp hối muôn vàng yêy thương.
Tình bà còn mãi vấn vương
Nơi quà lưu niệm như sương ban chiều.
Phần con chỉ ước một điều,
Con luôn có ngoại, ngoại yêu trọn đời.