Cái cặp và bé học sinh
-" Bé ơi ! sao nở liệng tôi,
Xó nầy, gốc nọ để rồi quên luôn !
Nghĩ ra tôi thấy cũng buồn,
Tôi thì giúp bé nỏ lường công lao.
Bé đâu đếm xỉa khi nào,
Lúc cần mới kiếm, rồi sau bỏ liều.
Tôi không muốn kẻ lắm điều,
Chỉ xin mách bé bấy nhiêu đủ rồi.
-" Cám ơn cặp đã có lời,
Nhắc tôi tu sửa tánh lười xưa nay,
Cặp là người bạn quý thay,
Giữ giùm sách vở khỏi trầy, khỏi dơ
Rồi nào bút mực, giấy tờ,
Những gì tôi có đều nhờ bạn trông.
trên đường đi học, thong dong
Ấy vì có bạn đở đần một tay.
Giả như thiếu bạn xưa rày
Lấy ai bảo quản gia tài của tôi.
Sách kia tập nọ, hởi ôi !
Đứa nằm một góc khó mòi tìm ra.
Rồi khi đi học trường xa,
Tay ôm, tay kẹp mới là ứ hơi.
Từ nay tôi phải thôi lười,
Bỏ rơi, bỏ rớt những người giúp tôi.