Bơ vơ
Mênh mông biển cả thuyền lênh đênh,
Bến đâu thuyền túc, hởi thuyền nan ?
Đêm liêu heo hắt, sao run lạnh,
Lửa đâu sưởi ấm, hởi sao vàng ?
Chằng chịt cỏ gai trơ nấm mộ,
Ai kia nằm đó, mấy thu sang ?
Buồn chăng thế sự đầy trắc trở,
Oán chăng t́nh đời, quá bẻ bàng,
Nhớ ai, ai nhớ, cố nhân hởi ?
Mượn chi gốc ấy gửi xương tàn.
Rực rở Xuân viên muôn hoa rộ,
Tưng bừng cảnh sống chốn phồn vinh.
Hồn ta, thuyền nan không bến đậu,
Hồn ta, quạnh quẻ chiếc sao vàng,
Ḥn ta mộ hoang không kẻ nhớ
Cánh chim phiêu bạt, biển, trời, mây.
Dặm đường bơ vơ khách lử thứ
Ven rừng quán vắng phủ sương dày
Gió ơi ! Hăy thổi mang ta tới,
Mái ấm quê xưa sưởi ḷng nầy.