Biển đêm


Nhìn biển đêm mà hồn toát lạnh,
Dưới đáy sâu, bao mạng chôn vùi !
Đoàn viễn khách ra đi hồ hởi,
Mơ được thấy cỏi bờ xa xôi;
Sóng từ đâu nổi lên cuồn cuộn,
Lòng Đại dương, chìm lỉm muôn đời.

Bao thân trai chết cùng mộng đẹp,
Trận cuồng phong, đời họ, xe toang.
Tựa đóa hoa rụng từng cánh úa
Xác từng mảnh, giữa biển, tràn lan.
Tội đầu xanh, sắc xuân nồng thắm,
Vực không đáy chìm tối không trăng.

Tên các bạn còn nghe văng vẳng,
Giữa canh thức xen lẫn tiếng cười.
Rồi ngày qua, mấy ai buồn nhớ
Tay cầm cuốc, đã hết thảnh thơi,
Tên các bạn, thời gian bôi xóa,
Hình các bạn mờ hẳn lòng người.

Mái nhà khuya, hạt mưa tí tách,
Lòng cô phụ lả chả lệ rơi.
Bóng người xưa phảng phất đâu đó,
Gieo sầu nhớ cho kẻ bạn đời.
Ngọn lửa hồng cũng đến hồi tắt,
Đống tro tình cứ mãi đầy vơi.

Bao cha mẹ chông đèn ngồi đợi
Suốt đêm dài, vắng bóng trăng sao,
Đứa con đi đã lỗi lời hẹn
Giờ biết phiêu bạt chốn phương nào.
Rồi cỏ khâu phủ xanh nấm mộ
Bóng lảng quên trùm kín biển sâu.

Sóng kia, sao gầm rú điên dại,
Phải chăng vì chuyện của biển khơi.
Đêm đêm mi kể cùng gió bảo,
Cho thỏa tâm địa ác tầy trời ?
Câm đi hởi sóng đừng kể nữa,
Nghe truyện mi, ta tởm lắm rồi !