Bảng đen, phấn trắng và giẻ lau
Phấn ta nói ngạo bảng đen :
-" Anh sao to bự cồng kềnh quá thôi.
Mình thì đen đúa khó coi,
Chắc là cha mẹ lọ nồi đẻ ra.
Vách tường trắng đẹp mịn mà,
Chình ình một đống, quỹ ma cũng rầu
Người gì lì lợm cứng đầu,
Chẻ làm củi chụm ắt hầu hay hơn.
Xem tôi, nhỏ nhắn, thon thon
Mặt mày sáng sủa mình tròn xinh xinh
Nước da như bột mì tinh,
Tay sờ mát rượi tựa bình pha lê.
Bảng nghe nổi đóa khỏi chê
Tiếng to trả đủa ồ ề lổ tai :
-" Tui thì chẳng đẹp bằng ai,
Thế mà bền bỉ dẻo dai có thừa.
Đá kia còn phải chịu thua,
Nước mà chảy mãi, đá tưa có ngày
Chú em đừng cọ thằng nầy
Hỏi Trời sẽ rỏ ai trầy, ai không ?
Chú khoe mặt sáng mình thon,
Đẹp duyên đẹp dáng không còn chổ chê.
Tui xin hỏi chú đây nè,
Thế đời của chú Trời phê mấy mùa ?
Hay người mới nguyệch hồi trưa,
Chiều đà mớ bụi gốc dừa nằm phơi.
Giẻ lau nghe cải lôi thôi
Đứng ra hòa giải những lời có căn :
-" Chuyện chi mà phải cằn nhằn,
Màu da tuy chỏi, anh em cùng nhà.
Trắng đen kết hợp dung hòa,
Ấy thời chữ viết mới là dễ thông.
Hai người đều thấy có công,
Đẻ ra khoa bảng, cống ông, cống bà.
Giẻ tôi góp ý thiết tha,
Thuận nhau ta giúp tạo nhau nhân tài.