T̀NH NỮ BOULOGNE
Nhân xem tennis Roland Garros về,
một chiều qua vườn Boulogne...
Nắng chiều tắt lịm lùm cây,
Hồn em đă mất thơ ngây trường đời
Xuôi tay nhắm mắt cho người
Thân trao khắp nẻo, tim rơi đường t́nh.
Nhụy đời ngày đó trao anh
Anh vồ - vập lấy, duyên lành - lặn tan,
Thôi rồi một kiêp hồng nhan,
Thế rồi chôn kín mộng vàng từ đây.
Rồi ai gió cuốn xa bay
Đêm đêm mong đợi, ngày ngày bơ vơ
Một ḿnh, ḿnh chịu nhuốc - nhơ
Người đi, người có bao giờ nhớ tôi
Gọi người trong mộng xa xôi
Sao người nỡ giết quảng đời thần tiên?
Theo ḍng ngày tháng triền miên
Xôn xao xe cộ lưu liên kiếm t́m
Khách chơi tuần tự đến phiên
Ái ân chung hội, ưu phiền riêng mang
Đời hoa sương gió phũ - phàng,
Sắc phai, hương nhạt, nhụy tàn, cánh rơi
Bướm ong tấp nập tơi bời,
Ai người tri - kỷ? Ai người đồng tâm?
Khi xưa một lỡ hai lầm
Bây giờ gối chiếc âm - thầm ăn - năn,
C̣n đâu hạnh phúc gối chăn?
C̣n đâu tiếng sắt tiếng cầm ḥa nhau?
Đôi tim tấu khúc thanh tao,
Như đôi chim nhỏ cành cao mớm mồi....
.................
Chỉ là giấc mộng mà thôi,
Làm sao giết được con người trong tim?
Nguyễn Phước Hậu
June 06, 2004