T̀NH BƯỚM
Em đọc những bài Nhớ, Ghét, Thương,
Đăng trên mạng báo của nhà trường.
Ḷng lâng lâng lạ .... em là lạ
Chợt Ghét, chợt Thương, chẳng tỏ tường.
Thầm hỏi người xưa đấy phải không ?
T́m trang thư cũ đă phai hồng,
Tơ ḷng ai vẫn ươm trên giấy,
Đọc lại lời thư thật năo nùng.
T́nh cũ ... ôi là khúc nhạc hay,
Năm nào ḷng đă ngất ngây say,
Với bao mơ mộng, bao hy vọng,
Sẽ có một ngày hiện thực đây.
Thôi thế ... thời gian lặng lẽ trôi
Ai nào thấu hiểu tấm t́nh tôi
Ghét con bướm trắng đa t́nh đă
Lang bạt giang hồ khắp mọi nơi.
Em, cánh hoa nay đă úa tàn,
(Ai nào thoát khỏi luật thời gian)
Xưa yêu sao chẳng đưa lời dạm ?
Nỡ để đời nhau đến lỡ làng.
Thầm trách v́ ḿnh vẫn đắm say ?
Men t́nh ấp ủ tự lâu ngày ?
Không duyên, không nợ âu là bạn
Con bướm đa t́nh ở lại đây.
Nguyễn Phước Hậu