NGHE


Nghe trời ru nắng ui ui
Nghe thu lành lạnh, nghe tui... nhớ nguời



TÀN THU


Trời nắng ui ui, gió lại về
Để mây bàng bạc buớc lê thê
Đưa tang một cánh hoa vừa rụng
Và để hồn ai luống ủ ê

Mưa gió than van suốt cả đêm
Sáng ra bao lá rụng bên thềm
Đôi (đời) ta, tuổi đă vào thu cả (nhỉ)
Nhắc lại làm chi để khổ em (thêm)

Thôi kể làm sao hết đắng cay
Mà em, em chẳng trách ǵ ai
Tơ ḷng, tằm nhả hàng trăm mối
Đă dệt bao nhiêu giấc mộng dài?

Ơi hỡi t́nh xưa đă chết rồi !
Vầng trăng thề cũ vỡ làm đôi
Làm sao ghép một, đời hai mảnh
Mảnh ở thôn đông, mảnh xứ đoài

Anh ạ, thu nay lại sắp tàn
Để mùa đông đến phủ màu tang
Cuộc t́nh đă chết..., âm thầm sống
Cho hết đời này, ta dở dang.

Nguyễn Phước Hậu