MÙA ĐÔNG

Gió bắc rớt về , lạnh buốt xương,
Giăng tơ , tuyết xuống trải con đường,
chiếc khăn tang trắng âm thầm liệm
cảnh vật quanh hồ nhạt ánh dương.

Bầy chim trốn lạnh kéo qua đây,
Đáp xuống mặt hồ , nghỉ cánh bay
Làm sóng lăn – tăn , làn nước bạc
chạy dài rồi lịm khuất lùm cây.

Hàng cây phủ tuyết , đứng co ro
Soi bóng cành cong trĩu mặt hồ,
Cơn gió vụt về , rung lất - phất
Rãi làn phấn tuyết , thả màn tơ.

Trong góc công – viên , rộn tiếng cười
Trẻ con cuộn tuyết , tạc hình người
Tranh nhau gắn mủi bằng cà rốt
Thêm chiếc khăn màu , mũ đỏ tươi.

Một mình dạo cảnh , lạnh run run,
Nhìn lá vàng rơi , lá cuối cùng.
Thầm nhớ người xa , lòng tự hỏi:
“Biết người còn có nhớ ta không ?“

Nguyễn Phước Hậu