Thứ Sáu, 05/11/200407:00 (GMT+7)

Chung quanh vụ bài hát Mê Khúc:

Bến Thành audio - video xin lỗi vì thiếu sót

TT - Ngày 3-11, ông Huỳnh Tiết, giám đốc Bến Thành audio - video, đã gửi công văn cho báo Tuổi Trẻ: "Khi thực hiện phần hình ảnh trong chương trình Mê khúc, chúng tôi có ghi tên tác giả Bảo Phúc - Anh Thoa, nhưng đến khi thực hiện phần design in bìa thì thiếu sót chỉ ghi tên tác giả Bảo Phúc.

Chúng tôi thành thật xin lỗi tác giả Anh Thoa. Do số lượng in bìa phục vụ việc phát hành đợt đầu còn tồn một ít nên chúng tôi xin phép được sử dụng hết, khi tái bản chúng tôi sẽ điều chỉnh bổ sung tên của Anh Thoa vào bìa".

(Kiểm tra lại hồ sơ, chúng tôi thấy có tên Anh Thoa đứng chung với Bảo Phúc là đồng tác giả bài Mê khúc trong giấy phép sản xuất DVD Mê khúc do Sở VH-TT cấp ngày 6-7-2004.

Câu trả lời của Bến Thành audio - video chỉ xác nhận sai sót do trình bày bìa, còn việc ai là tác giả đích thực và duy nhất của Mê khúc còn tùy tác giả Anh Thoa có chính thức khiếu nại với các cơ quan chức năng - để được thẩm định - hay không).

T.N.V

Thứ Tư, 03/11/200410:27 (GMT+7)

Chung quanh quyền tác giả của Mê khúc: Bài hát ấy của tôi!

Anh Thoa nằm trên giường bệnh tại nhà riêng - Ảnh: T.N.V.

TT - Ai là tác giả ca khúc Mê khúc? Chuyện rắc rối nhân tình đang nảy sinh giữa một người nổi tiếng - nhạc sĩ Bảo Phúc - và một người bệnh liệt giường 20 năm.

Mê khúc

 

Sau khi album Mê khúc (ca sĩ Quang Dũng) được giới thiệu trên Tuổi Trẻ, một bạn đọc gọi điện thoại cho biết "Mê khúc không phải của nhạc sĩ Bảo Phúc. Đó là tác phẩm của bạn tôi!".

Và phóng viên Tuổi Trẻ đã tìm đến người bạn ấy... Tiếp tôi là một người đàn ông trung niên nằm dài trên giường, nửa người dưới quấn trong chăn. Anh nói: "Xin lỗi phải tiếp anh như thế này vì...". Quanh giường anh là hàng chồng giấy tờ, máy vi tính, điện thoại...

"Tôi bị liệt gần 20 năm rồi nên không đi đâu được. Mấy ngày nay xương cùng lại bị loét nên không ngồi xe lăn được, có lẽ phải chuẩn bị mổ". Đó chính là anh Trịnh Văn Thoa (bút danh Anh Thoa).

Anh Thoa tâm sự:

- Tôi nguyên là bảo vệ bến xe Chợ Lớn. Năm 1987, một cánh cửa sắt bị sập, lẽ ra tôi chạy thoát nhưng thấy có mấy em bán bánh mì đứng đó, tôi nhảy vô xô các em ra, cửa sắt đè trúng lưng và tôi bị liệt nửa người từ đó. Năm 1980, vốn là thành viên đội văn nghệ xe khách thành, tôi quen biết anh Bảo Phúc khi anh đến làm việc với đội văn nghệ. Sau đó chúng tôi khá thân nhau.

Và chúng tôi cũng có một số ca khúc viết chung, tôi viết lời, Bảo Phúc viết nhạc. Khi ấy, Phúc thường hỏi: "Tên tác giả để sao đây?". Tôi trả lời: "Sao cũng được", và cái tên Bảo Phúc - Anh Thoa có từ đó, dành cho những ca khúc viết chung hoặc của tôi đưa cho Phúc chỉnh lại. Riêng Mê khúc hoàn toàn là tác phẩm của tôi.

Giao thừa năm 1989-1990, được về nhà sau hai năm nằm viện, nhìn vợ, tôi bỗng thấy cảm thương và đêm ấy khai bút đầu năm, tôi viết xong ca khúc Hạnh phúc còn lại, ca ngợi sự chịu đựng và chăm sóc gia đình, con cái của vợ tôi trong suốt hai năm tôi nằm bệnh viện.

Sáng hôm sau, Bảo Phúc và vợ đến nhà chúc tết, tôi mang ca khúc ra khoe. Anh nghe xong đề nghị được mang đi phổ biến, tôi không đồng ý và nói: "Đây là tác phẩm tao viết tặng vợ. Muốn phổ biến thì phải viết lời khác, rộng hơn mới được!". Và ít lâu sau đó, tôi viết lời mới cho bài hát này với tựa mới là Mê khúc và đưa cho Bảo Phúc.

Bản thảo phần lời
ca khúc "Mê khúc" của Anh Thoa vẫn còn giữ cùng phần nhạc và lời của "Hạnh phúc còn lại" trong lần sáng tác đầu

Một thời gian sau ca khúc này được Cẩm Vân hát với tên tác giả là Bảo Phúc - Anh Thoa. Tôi được bạn bè nói lại và có hỏi Phúc vì sao thì được trả lời: "Do khâu in ấn bìa sai!". Phúc nói sao tôi nghe vậy.

Nói thật với anh, đời tôi chẳng còn gì, nên chẳng muốn kiện thưa e ảnh hưởng đến sự nghiệp của Phúc. Nhưng rồi cứ vậy mà Phúc tiến tới. Khi album của Ý Lan ra đời với Mê khúc, tôi cũng chẳng biết (kể cả tác quyền). Album Hồng Nhung ra đời có Mê khúc tôi cũng chẳng biết.

Khi được biết, tôi hỏi, Phúc cũng nói như trước đây: "Tại in ấn sai!". Thế nhưng nhiều bạn bè của tôi thì không chịu như vậy. Họ cho rằng Phúc làm thế không được. Một người bạn đã nhận tài trợ cho tôi ra hẳn một album lấy tên Mê khúc đàng hoàng nhưng không may cho tôi là bạn ấy mất đột ngột nên album không ra đời được.

Nhưng nhờ chuyện này mà nhạc sĩ Trần Hữu Bích (biên tập album) biết chuyện và cũng phản đối cách dĩ hòa vi quý của tôi. Thế nhưng tôi cứ nghĩ rằng Phúc mang cho tôi niềm vui là được phổ biến tác phẩm của mình ra bên ngoài căn nhà này. Chính vì nghĩ vậy tôi cứ băn khoăn mãi, Phúc là bạn tốt hay tôi đang tự dối mình?

Mới thứ bảy vừa rồi (30-10), khi báo đăng album Mê khúc qua giọng ca Quang Dũng, tôi điện hỏi, Phúc lại bảo “do in ấn sai” và hứa sẽ nói nhà sản xuất (Bến Thành audio & video) điện xin lỗi tôi, nhưng đến nay có thấy đâu!

Cứ băn khoăn về việc này nên hơn mười năm nay tôi không nói với ai, trừ một số bạn bè thân thiết. Tôi vẫn không hiểu tại sao Phúc lại làm như thế? Cho đến lần này, cô Hải - người đã điện thoại đến Báo Tuổi Trẻ sau khi đọc tin Mê khúc, một bạn thân của tôi trước đây công tác Đoàn trong một xí nghiệp - nói là tôi không nên im lặng nữa. Có thể vì vậy tôi quyết định phải nói... 

TRẦN NHẬT VY

Nhạc sĩ Bảo Phúc: Tôi đã làm ơn mắc oán!

Nhạc sĩ Bảo Phúc

Sáng 2-11, gặp nhạc sĩ Bảo Phúc, anh vẫn dứt khoát: "Mê khúc là tác phẩm mà tôi và Anh Thoa viết chung". Anh cho biết thêm:

- Ngày xưa, tôi và Thoa rất thân nhau, nay cũng vậy. Khi Thoa bị tai nạn, nó tuyệt vọng, chính tôi là người động viên, hướng dẫn để Thoa tiếp tục sống và hai đứa đã sáng tác chung. Từ đó, tất cả sáng tác của tôi và của Thoa đều lấy tên chung là Bảo Phúc - Anh Thoa.

Có khi tôi viết nhạc, Thoa viết lời, có khi Thoa viết nhạc, tôi viết lời. Trong số các ca khúc viết chung ấy có Mê khúc. Ca khúc này chúng tôi viết năm 1989, Thoa là người đưa ra ý tưởng, phác thảo chủ đề và chính tôi mời Cẩm Vân hát trong album Lạc mất em và đã đưa tác quyền cho Thoa.

Gần đây, sau khi album Quang Dũng phát hành, có nhiều bạn bè Thoa cho rằng tôi muốn "hưởng trọn" nên tôi rất buồn. Thật ra, do khâu in ấn sai nên bìa không có tên Thoa (trong phim thì có). Tôi đã điện đề nghị đơn vị sản xuất in lại bìa và họ đã nhận lời nhưng chưa thấy. Với tôi, lúc nào trong tác phẩm tôi làm cùng Thoa cũng có Thoa, dù tôi là một người có tên tuổi còn Thoa thì chưa ai biết.

Nếu Thoa nói Mê khúc là của Thoa thì tại sao mười năm nay anh không nói gì? Nếu  Thoa nói như vậy thì từ nay tôi sẽ không đứng tên chung nữa. Dù gì tôi cũng là người có tiếng. Tại sao Thoa không nghĩ tôi đứng tên chung vì tình bạn? Tôi có cảm giác làm ơn bị mắc oán...

Thứ Ba, 09/11/200406:22 (GMT+7)

Hồi âm:

Đôi điều bày tỏ với nhạc sĩ Bảo Phúc

Có đúng là "làm ơn mắc oán"?

TT - Bài viết "Chung quanh quyền tác giả của Mê khúc: bài hát ấy của tôi!" được nhiều bạn đọc quan tâm theo dõi. Xin thông tin thêm là hiện nay "đôi bạn chân tình ngày xưa" đang có những trao đổi, bàn bạc để giải quyết rốt ráo vụ việc liên quan đến quyền tác giả bài hát...

Tuy nhiên, một số bạn đọc lại chú ý đến sự việc ở một góc độ khác: tình bạn, tình người giữa những người có tâm hồn nghệ thuật, như những lời trao đổi mà cũng là tâm sự của bạn Nguyễn Hướng Dương dưới đây:

Lần đầu tiên tôi gặp nhạc sĩ (NS) Bảo Phúc là vào tháng 7-2004, khi anh đến dàn dựng chương trình cho chúng tôi đi thi Liên hoan văn nghệ người khuyết tật miền Đông Nam bộ lần I tại Bình Dương. Anh Bảo Phúc đã để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng tất cả chúng tôi vì sự nhiệt tình, sốt sắng của mình: dành nhiều thời giờ cho các buổi tập luyện chương trình, chỉnh sửa, trau chuốt các tiết mục ca rất công phu... Kết quả là đoàn TP.HCM đã đoạt giải nhất toàn đoàn và rất nhiều giải thưởng khác. Nhưng hôm nay, đọc được những lời phát biểu của NS Bảo Phúc về việc "tôi đã làm ơn mắc oán", tôi cảm thấy mình cần phải tỏ bày đôi điều với anh Phúc.

Dường như trong suy nghĩ anh Phúc đã xác định mình là người ban ơn, còn anh Thoa là người chịu ơn: "Khi Thoa bị tai nạn, nó tuyệt vọng, chính tôi là người động viên, hướng dẫn để Thoa tiếp tục sống và hai đứa đã sáng tác chung". Như vậy thì cái ơn của anh Phúc quả là lớn thật, lớn đến nỗi anh Phúc biến nó thành lòng thương hại đối với anh Thoa và mặc nhiên đặt anh Thoa xuống hạng hai trong khi mình đứng ở vị trí cao hơn - hạng nhất!

Cách đây tám năm, tôi cũng đã bị tai nạn giao thông khủng khiếp, cũng phải nằm liệt giường suốt mấy tháng liền và cũng hiểu rõ sự động viên, an ủi của những người bạn là quí giá như thế nào. Các bạn ấy đến với tôi bằng tất cả tình cảm chân thành sâu sắc nhưng tuyệt nhiên không hề có một chút biểu hiện nào của sự ban ơn - thương hại. Và cho đến nay họ vẫn là những người bạn thân thiết, luôn chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống với tôi. Tình bạn ấy là một thứ tài sản vô cùng quí giá mà tôi luôn ghi nhớ suốt cuộc đời mình.

Với những người mà thân thể không lành lặn lại có một tâm hồn rất nhạy cảm, sự chân thành, bao dung có thể nâng họ dậy khỏi vực sâu của tuyệt vọng thì một sự coi thường, khinh rẻ cũng chẳng khác gì một cú xô ngã họ xuống đất! Vả lại có ai dám chắc là lời nói của một người có tên tuổi như NS Bảo Phúc thì có giá trị hơn một "Thoa thì chưa ai biết"?
... "Dù gì thì tôi cũng là người có tiếng... Tôi có cảm giác làm ơn bị mắc oán..." (trích lời NS Bảo Phúc).

Trong quan hệ, đối xử với nhau, nhất là bạn bè thì danh tiếng dù có ghê gớm đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là một hạt bụi. Còn viên đá tảng chính là tấm lòng và tình người. Riêng cái việc ơn - oán trong chuyện này thì cũng chỉ có: "Trời biết - đất biết - anh Thoa biết và Bảo Phúc biết" mà thôi! 

NGUYỄN HƯỚNG DƯƠNG

Người của công chúng

Thứ ba, 16-01-2007

 

Nhạc sĩ Anh Thoa: Cõi đời chưa vắng tình người

04-02-2005 21:49:08 GMT +7

18 năm qua, chị Thanh đã hết lòng chăm sóc cho chồng trên giường bệnh

Nếu như ai đó đã từng nói: “Quả tim của bạn, bạn có quyền gửi riêng cho một người hay một số người, nhưng khi phải phục vụ xã hội, bạn có bổn phận phục vụ với tất cả con người của bạn”, thì quả thật nhạc sĩ Anh Thoa cũng đã phục vụ xã hội với “tất-cả-con-người” như thế, ngay cả lúc tưởng như anh đã đầu hàng số phận

Hơn 20 năm trước, Công ty Xe khách TP (về sau là Bến xe Chợ Lớn) có “cây văn nghệ” Trịnh Văn Thoa (Anh Thoa) tài hoa, lãng tử, hết mình vì phong trào quần chúng. Còn bây giờ, vẫn con người ấy, tài năng ấy nhưng lại sống trong một tình cảnh hết sức éo le: Liệt nửa người! Dù thế, chất nghệ sĩ trong con người anh không những chẳng mất đi, mà còn phát sáng trong những thời điểm tăm tối nhất của cuộc đời. 18 năm qua, những ca khúc của nhạc sĩ Anh Thoa cứ thế vang lên từ giường bệnh.

“Một đôi vai riêng em chở đầy”.- Một tai nạn ngay buổi chiều Trung thu năm 1987 đã cướp mất bao ước mơ, dự định của anh. Thấy chiếc cổng sắt ở Bến xe Chợ Lớn bất ngờ đổ sập, anh lao vào đẩy hai đứa trẻ bán hàng rong ra khỏi khu vực nguy hiểm. Hai đứa bé thoát nạn, còn anh bị chiếc cổng đè lên, mấy ngày sau bị liệt nửa người. Ở cái tuổi 32, khi con người đã bước vào độ chín, Anh Thoa lại bắt đầu một cuộc đời nghiệt ngã trên những vòng quay của bánh xe lăn.

Chán nản. Tủi thân. Tuyệt vọng. Cuộc sống như thế coi như đã kết thúc, một kẻ tàn phế như anh sống chỉ thêm khổ cho vợ con. Nghĩ rồi Thoa dặn vợ: “Đời anh coi như đã bỏ đi. Anh muốn em không phải khổ vì anh nữa, hãy đến với người khác để tìm hạnh phúc chính đáng cho mình. Cuộc đời còn dài lắm”. Anh khóc. Vợ anh - chị Nguyễn Thị Thanh - cũng khóc, không chịu: “Được chăm sóc cho anh trong lúc này, đó mới là hạnh phúc đích thực của em, chẳng có gì thay thế được”. Sau đó, lãnh đạo Bến xe Chợ Lớn khuyên chị thôi dạy mẫu giáo, về làm nhân viên nơi đây để có điều kiện chăm sóc anh nhiều hơn. Tập thể cưu mang anh, người vợ hiền luôn chung thủy bên anh ngay trong lúc ngặt nghèo nhất. Kể lại những kỷ niệm không thể nào quên ấy, Thoa không nén được xúc động, giọng anh nghèn nghẹn.

Tấm lòng của chị Nguyễn Thị Thanh đã là nguồn động lực rất to lớn cho cuộc sống tinh thần của anh, tạo nguồn cảm hứng cho anh sáng tác. Không chỉ phải sống để vợ khỏi buồn vì mất chồng, con khỏi tủi vì mất cha, mà còn phải vươn tới, để chứng tỏ mình là người tàn mà không phế. Anh nghĩ thế và dành hết thời gian khi nằm trên giường bệnh để viết thật nhiều ca khúc tự sự, đầy chiêm nghiệm như: Rong chơi đêm giao thừa, Ngẫu hứng ru con, Đêm xa người...

Hạnh phúc còn lại, viết từ năm 1989 - 1990, vừa là nỗi buồn của riêng anh cũng là tình yêu, lòng cảm mến của anh dành cho người phụ nữ đã thầm lặng hy sinh tất cả cho chồng. Anh đọc cho tôi nghe một số câu trong bài hát, thật hay: “Như con cò lặn lội bờ sông/Em ngày đêm vất vả nuôi chồng/ Từ một chiều bỗng chốc hư không/ Một cuộc đời rụng rơi ước mong”. Thoa nói rằng anh nằm trên giường bệnh nhưng mỗi ngày vẫn nhìn thấy đôi vai chị chở cả cuộc đời anh; ban đêm biết vợ nén tiếng thở dài để anh khỏi buồn. Đêm cuối năm 1989, anh viết trong Hạnh phúc còn lại: “Một đôi vai riêng em chở đầy/ Những lo toan bôn ba từng ngày/ Vẫn tươi cười hạnh phúc em đây/ Mà quên đi những tiếng thở dài”. Mùng một Tết năm Canh Ngọ (1990), vợ chồng nhạc sĩ Bảo Phúc đến thăm. Anh Thoa khoe tác phẩm mới với bạn. Thích Hạnh phúc còn lại cả giai điệu và ca từ, Bảo Phúc hứa sẽ sớm đưa tác phẩm của Anh Thoa đến với công chúng. Mê khúc - con đẻ của Anh Thoa - đã ra đời sau đó dựa trên nền tảng của Hạnh phúc còn lại, năm 1990 bắt đầu phổ biến qua tiếng hát của nữ ca sĩ Cẩm Vân. “Nỗi nhớ rưng rưng giữa bờ vai”, một đoạn đầy hình tượng trong Mê khúc, đã thay lời anh cảm ơn vợ, đã làm điểm tựa cho anh đi suốt quãng đời còn lại.

“Tôi vẫn rất quý Bảo Phúc!”.- Nhắc đến Mê khúc, anh không khỏi chạnh lòng. Dù đứa con tinh thần ấy, sau gần 15 năm lưu lạc, đã tìm về với cha đẻ của nó, nhưng không hẳn thế mà Anh Thoa lấy làm vui. Bạn bè anh và công chúng yêu âm nhạc - những người tôn trọng sự thật - mới thật sự vui, còn Anh Thoa lại buồn nhiều hơn. “Sau “sự cố Mê khúc”, tôi có hai nỗi buồn lớn...” - anh tâm sự.

. Nghị lực: Một con người tật nguyền như anh, lại cho ra đời được hơn 30 ca khúc trên giường bệnh, trong đó có nhiều bài được công chúng biết đến và yêu thích, đã chứng minh một điều rằng: Nhạc sĩ Anh Thoa, một người tàn nhưng không phế!

Nỗi buồn thứ nhất, theo anh, là lời nói của người bạn chí thân - nhạc sĩ Bảo Phúc - trên một tờ báo: “Nếu bài hát đó là của Thoa thì tại sao hơn 10 năm qua Thoa không nói gì, để bây giờ mới nói? (chuyện tranh chấp quyền tác giả Mê khúc - PV)”. Anh Thoa trầm giọng: “Chẳng thà công chúng phán xét như thế thì có lý, chứ còn Bảo Phúc mà trách tôi như vậy thì thật khó nghe, chứng tỏ Bảo Phúc chẳng hiểu gì về tôi”. Nỗi buồn thứ hai khiến anh day dứt mãi, đó là tình bạn hơn 20 năm vun đắp giữa anh và Bảo Phúc bỗng chốc rạn vỡ sau cái “sự cố Mê khúc” ấy. “Lúc đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Nếu mình nói ra, chắc chắn ảnh hưởng tới Phúc, nhưng im lặng thì bạn bè sẽ không chịu, những người biết chuyện cũng không chịu... Nên đành để cho sự thật lên tiếng”. Bất cứ ai rơi vào trường hợp của anh, có lẽ cũng không có sự lựa chọn nào khác. Và sự thật đã phải đánh đổi bằng một tình bạn quý. Đến bây giờ, anh còn mãi trăn trở: “Mình làm vậy liệu có quá đáng lắm không?!”.

“Dù gì đi nữa, tôi vẫn rất quý Bảo Phúc, tri ân Phúc vì Phúc đã chia sẻ, nâng đỡ tôi rất nhiều. Phúc đã đưa tác phẩm của tôi từ bóng tối ra ánh sáng” - Anh Thoa nói. Mấy tháng qua, Bảo Phúc không điện thoại, cũng chẳng ghé thăm anh. Thoa buồn kinh khủng, cứ mong người bạn cũ.

Yêu cuộc sống mãnh liệt.- Căn nhà anh nằm trong một con hẻm sâu đường Bình Tây, gần kênh Tàu Hũ (quận 6 – TPHCM). Anh Thoa vừa trải qua một ca phẫu thuật tại bệnh viện cách đó mấy ngày trước khi tôi đến thăm anh. Trong suốt cuộc chuyện trò, anh tiếp chúng tôi trên giường bệnh. Vợ anh nói rằng lắm lúc tưởng như anh không chịu đựng nổi sự nghiệt ngã của số phận, nhưng tình cảnh phải đối diện càng bi đát bao nhiêu, nghị lực và sức sống trong anh càng trỗi dậy thêm mạnh mẽ bấy nhiêu. Ngày ngày anh vẫn mải mê với cung đàn, nốt nhạc, như con ong cần mẫn góp mật cho đời.

Những ngày cuối năm, như muốn quên đi những nỗi buồn ngày cũ, mùa Xuân nay đã trở về trong sáng tác mới của anh. Thoáng chút xuân nồng, bài hát mới nhất vừa được Anh Thoa sáng tác theo “đơn đặt hàng” của Đài Tiếng nói Nhân dân TPHCM, sẽ vang trên sóng phát thanh trong dịp Tết này. Nếu như ai đó đã từng nói: “Quả tim của bạn, bạn có quyền gửi riêng cho một người hay một số người, nhưng khi phải phục vụ xã hội, thì bạn có bổn phận phục vụ với tất cả con người của bạn”, thì quả thật Anh Thoa cũng đã phục vụ xã hội với “tất cả con người” như thế, ngay cả lúc tưởng như anh đã đầu hàng số phận.

...Anh bật máy cho tôi nghe ca khúc Bước qua đêm dài, một tác phẩm chưa từng công bố của anh, với lời hát “Ngắm quanh ta chợt lòng bỗng thấy / Chưa vắng tình người trong cõi đời ta” như muốn nhắn nhủ rằng anh vẫn rất yêu cuộc sống này, vẫn còn niềm tin mãnh liệt vào cuộc đời này.

Bài và ảnh: Dương Quang

Nhạc sĩ Bảo Phúc: Mê Khúc không phải của tôi

24-12-2004 04:51:19 GMT +7

(NLĐ)- Ban Kiểm tra Hội Âm nhạc TPHCM gồm 4 nhạc sĩ Phạm Đăng Khương, Hồ Bông, Phan Huỳnh Điểu và Võ Công Anh đã làm việc với hai tác giả Bảo Phúc và Anh Thoa vào ngày 23-12, về việc ai là tác giả đích thực của ca khúc Mê Khúc.

Ban đầu, nhạc sĩ Bảo Phúc vẫn nói Mê Khúc là tác phẩm viết chung, nhưng sau đó thừa nhận chỉ “chỉnh sửa về khúc thức, kỹ thuật”. Theo nhạc sĩ Võ Công Anh, bạn bè giúp nhau chút đỉnh trong việc chỉnh sửa một ca khúc thì không thể xem là đồng tác giả ca khúc ấy được. Cuối cùng, nhạc sĩ Bảo Phúc đồng ý với lý lẽ trên và xin rút tên khỏi ca khúc Mê Khúc.

H.Nhu

Dở khóc, dở cười chuyện bản quyền "Mê khúc"

17-11-2004 09:31:36 GMT +7

Bảo Phúc và Anh Thoa năm 1996

Làng nhạc gần đây lại rộ lên "nghi án" nhạc sĩ Bảo Phúc muốn sở hữu luôn bài hát Mê khúc của đồng tác giả Anh Thoa. Không phải "người bị hại" là tác giả Anh Thoa, chính những người bạn của Anh Thoa mới là những người "bức xúc" nhất đã đưa sự việc ra dư luận.

Thực hư chuyện bản quyền ca khúc Mê khúc thế nào? NS Bảo Phúc mong muốn có một cuộc tường trình thẳng thắn với công luận qua bài trao đổi với chúng tôi dưới đây.

* Tiền thân của Mê khúc là bài nhạc Hạnh phúc còn lại mà tác giả Anh Thoa viết tặng vợ. Vậy phải chăng vì anh là người nổi tiếng, lại có "công" giới thiệu bài hát đến công chúng mà anh đứng tên đồng tác giả với Anh Thoa ?

- Anh Thoa viết ca khúc Hạnh phúc còn lại năm 1989, khoảng thời gian này tôi có hướng dẫn Anh Thoa sáng tác nhạc. Từ bản thảo Hạnh phúc còn lại tôi có chỉnh sửa về khúc thức, tiết phách và một số ca từ cho tác giả Anh Thoa. Cũng chính Anh Thoa là người đề nghị tôi đứng tên đồng tác giả như một cách để thắt chặt tình bạn giữa hai đứa. Mê khúc lần đầu tiên giới thiệu qua album Lạc mất em do Cẩm Vân hát. Mà hai anh Sau khi tiếp xúc với NS Bảo Phúc, chúng tôi cũng đã có cuộc trao đổi với tác giả Anh Thoa. Anh Thoa chỉ phát biểu ngắn gọn:

"Những gì tôi nói về sự trân trọng Bảo Phúc là sự thật, nhưng tôi cũng hơi buồn vì Phúc đã đánh giá tình bạn không như tôi nghĩ. Tôi biết sự việc đã ảnh hưởng đến Bảo Phúc rất nhiều, nhưng cũng xin Phúc đừng lấy tình cảm để khỏa lấp sự việc. Tôi muốn sự rạch ròi giữa hai giới hạn đó. Vấn đề này tôi không muốn tranh cãi, nhưng những gì sự thật thì nên rõ ràng".

* Nhưng thông tin trên báo chí gần đây cho rằng anh cố lờ đi chuyện tiền tác quyền của tác giả Anh Thoa ?

- Sau khi album Lạc mất em do Cẩm Vân hát ra đời năm 1998, tôi có đến và gửi cho Anh Thoa số tiền 150.000 đồng tiền tác quyền. Năm 1996, khi CD Mê khúc của ca sĩ Hồng Nhung phát hành gồm 10 tình khúc của Bảo Phúc - Anh Thoa, tôi cũng mang đến cho Thoa 700.000 đồng và mua cho con Thoa một chiếc xe đạp thể thao. Cả hai lần này tôi đều trao tiền tác quyền cho Anh Thoa, cũng như hai CD này đều ghi đồng tác giả là Bảo Phúc - Anh Thoa. Còn trong album Quang Dũng gần đây sự thiếu sót tên Anh Thoa là do lỗi từ phía nhà sản xuất là hãng Bến Thành. Hãng Bến Thành cũng thừa nhận thiếu sót và xin lỗi trên Báo Tuổi Trẻ ngày 6/11/2004. Vì thế, đâu thể nói là tôi cố lờ đi tiền tác quyền của Anh Thoa được...

* Phải chăng lời phát biểu "làm ơn mắc oán" trên báo của anh với tác giả Anh Thoa là thái độ kẻ cả, ban bố của một người nổi tiếng với một người bạn tật nguyền ?

- Tôi với Anh Thoa không phải là một người nổi tiếng với một kẻ tật nguyền, mà giữa chúng tôi là tình bạn. Sau những gì hiểu lầm trên báo gần đây, Thoa vẫn nói với tôi là: “Thoa sẽ luôn mang tình cảm hai đứa

* Dư luận vẫn để ngỏ một khả năng là tác giả Anh Thoa có thể khiếu kiện anh ?

- Thực ra chuyện này là do một số người bạn của Thoa vì chưa hiểu tôi nên "bức xúc" giùm bạn chứ hoàn toàn không phải chủ ý của Thoa. Tôi cũng đã tham khảo ý kiến của Hội Âm nhạc TP.HCM, và anh Tôn Thất Lập - Phó tổng thư ký Hội cũng gợi ý rằng chuyện này nên giải quyết giữa hai đứa tôi như những người bạn. Còn nếu phía Thoa cảm thấy muốn tiến hành kiện tụng thì tôi cũng không ngại. Nếu nói lý ra thì giữa một bài nhạc nghiệp dư của Anh Thoa và một bài nhạc đã qua sự sửa đổi của một nhạc sĩ chuyên nghiệp của tôi là khác chứ. Trước đây giữa nhạc sĩ Thanh Tùng và Huỳnh Phước Liên cũng xảy ra trường hợp tương tự, và kết quả khiếu kiện vẫn thuộc về nhạc sĩ Thanh Tùng đó thôi.

Sau những gì xảy ra trên báo, tôi và Anh Thoa vẫn có cuộc nói chuyện như giữa hai người bạn. Cả tôi và Anh Thoa đều đồng ý rằng chuyện xảy ra là do cả hai đứa tôi cùng bất cẩn. Thoa nói rằng Thoa vẫn trân trọng tôi, vì tôi là người đưa đến cho Thoa niềm vui được sáng tác, là người đưa những sáng tác của Anh Thoa từ bóng tối ra ánh sáng. Những gì còn lại Anh Thoa cho rằng cuộc đời đã xô đẩy chúng tôi vào chuyện dở khóc, dở cười...

Theo TN

 Âm Nhạc

Thứ Sáu, 24/12/200409:25 (GMT+7)

Nhạc sĩ Bảo Phúc rút tên khỏi Mê khúc

Anh Thoa và vợ là chị Thanh tại Hội Âm nhạc TP.HCM sáng 23-12 - Ảnh B.U.

TT- Đó là kết luận sáng ngày 23-12-2004, sau hơn hai giờ thảo luận giữa nhạc sĩ Bảo Phúc, Anh Thoa và ban kiểm tra của Hội Âm nhạc TP.HCM (gồm các nhạc sĩ Phạm Đăng Khương - trưởng ban, Phan Huỳnh Điểu, Hồ Bông và Võ Công Anh). Trong cuộc gặp gỡ này, Bảo Phúc thừa nhận:

"Mê khúc là của Anh Thoa sáng tác tặng vợ” và anh “có chỉnh sửa về khúc thức, phổ biến 15 năm qua”. Nhạc sĩ Hồ Bông cho rằng “trong sáng tác, việc chỉnh sửa bài hát của đồng nghiệp thì không nên nhận là đồng tác giả”. Sau cuộc trao đổi khá căng thẳng, cả hai bên đồng ý thỏa thuận: “Mê khúc là tác phẩm Anh Thoa viết, nhạc sĩ Bảo Phúc là bạn của Anh Thoa đã chỉnh sửa về khúc thức và phổ biến trong 15 năm qua. Nay Anh Thoa muốn đứng tên vì là bài hát sáng tác tặng vợ, do đó nhạc sĩ Bảo Phúc xin rút tên đồng tác giả ca khúc này”.

Như vậy, kể từ 23-12, ca khúc Mê khúc không còn tên Bảo Phúc nữa mà chỉ có tên của một tác giả duy nhất là Anh Thoa. 

T.N.V