Lời nói đầu
Bài thơ dưới đây, MỘT THỜI ÁO TRẮNG, do Thầy Nguyễn Tường-Vân sáng tác vào khoảng tháng 11 năm 2002. Xin trân trọng giới thiệu đến các bạn đồng môn để thay thế Lời Nói Đầu.
Xin chân thành cảm ơn Thầy rất nhiều đã cho chúng em và các bạn Mạc Đĩnh Chi thưởng thức tài thi phú của Thầy mà trong những năm ngồi ghế nhà trường chưa được dịp thưởng thức qua.
Trân trọng,
Một thời Áo Trắng
MỘT THỜI ÁO TRẮNG
Còn đây hình bóng xuân xanh,
Ngàn năm nhắc mãi tuổi mình ngày xưa.
Nguyên Dung
Ta trở về đây lúc nắng vàng
Lúc bàn chân mỏi, hết nghênh ngang
Xót xa quá khứ tung hoành mãi
Ta tiếc chân ta bước muộn-màng.
Muộn màng chân bước giữa chơi vơi
Áo trắng còn vương víu gót đời
Bàn ghế ai ngồi thay chỗ cũ !
Bảng đen ai đứng...xót-xa thôi !
Xót xa cái thuở tóc còn xanh
Mình đã quên không sống hết mình
Đi trọn đường trần khi nắng xế
Gót học trò còn bước chênh-vênh
Chênh vênh trở lại mái trường xưa
Tiếng học vang lên khắp bốn mùa
Tìm trong nắng xế muôn tà áo
Áo trắng ai còn thấp thoáng đưa...
12-11-2002
Nguyễn Tường-Vân