MỘT THỜI ÁO TRẮNG MỘT THỜI ÁO TRẮNG
Nơi hội ngộ của các bạn đồng môn Mạc Đĩnh Chi
 
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Thành viênThành viên   NhómNhóm 
 DownloadDownload Cá nhânCá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng NhậpĐăng Nhập 

Tìm thấy 10 mục
MỘT THỜI ÁO TRẮNG
Tác giả Thông điệp
  Chủ đề: Tuỳ bút - Một thuờ ngây ngô ....
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 12056

Bài gửiDiễn Đàn: Tạp Bút   Gửi: CN 06 3, 2011 11:43 am   Tiêu đề: Tuỳ bút - Một thuờ ngây ngô ....
Bạn thân mên.

Tôi vẫn nhớ câu nói của một nhà Triết Lý Gia :" Tình bạn là một món qùa qúy báo nhất mà Thượng Đế ban cho " và " Lòng trung thành của một người bạn là một trong những hạnh phúc lớn nhất ,để ta gởỉ gấm những nổi đau thầm kín " .
Từ khi bước chân vào ngưởng cửa trường học ,để rồi cũng có đôi lần phải tạm biệt nhé những người bạn thương mến ....những niềm vui thật ngây ngô ....vô số tội .Cái câu nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò ,thật cũng có oan ức gì đâu nữa ....Những danh từ thường xuyên của đám con gái " Sức mấy mà buồn ,bỏ qua đi tám " ....

Quê Ngoại Nội ở Tiền Giang ,tỉnh Định Tường ,nằm giữa Long An và Mỹ Tho ,có đủ lọai cây ăn trái ,nhiều nhất là trồng trầu cao , dừa .Cứ mổi lần hè đến ,tôi cùng số phận với các anh chị em con các Câu Dì ở Saigon bị gởi về Ngoại ,để học hè miển phí ở trường của Ông Bà Tư rất kỷ luật (em Ông Ngoại ) ....trường như trường nhà dòng vậy đó .Nhưng cũng có nhiều cái rất thú vị của miền quê ...đi hái me dốt ,bắt chuồng chuồng cho cắn rún ,ôm bặp dừa hay bắp chuối lội sông , có khi đắp bờ ,tát nước cạn hết nước ao mương đẻ bắt cua ,còng ,tép ....tôi ra đồng ruộng ,xin mấy người giử trâu ,cởi thử trâu ,không biết trâu nghiêng lên nghiêng lại như thế nào làm tôi sợ ...tè lên lưng trâu .Sau đó vài năm các chị lớn không còn về học hè nữa ,chỉ còn có tôi và ông anh con Dì ,nên có khi tôi phải chơi đá cầu lông hay bắn bi với anh ta...Hai đứa hay chọc cho chó ....gầm gừ ..rượt mấy con mèo chạy leo lên vách ....Chờ Bà Ngọai ngủ trưa ,tụi tôi tha hồ leo hái trái cây . Bạn có tưởng tượng tôi đánh dây nài bằng dây chuối khô đẻ leo lên hái dừa không ? tại ông anh không cho PM ăn dừa mà còn thách thức với tôi . Vậy mà kêu mét bà Ngọai thật ,khi bà chạy ra thấy tôi trên ngọn dừa ..tuột xuống ...bà chỉ kêu Trời ...la làng ,rồi chạy kêu ông Cậu Hai quản gia của nhà Ngọai ....

...Tôi cũng còn nhớ nhất là cả bọn bạn gái cùng hẹn nhau đi Chùa Lăng Ông xin xăm đầu năm ,xem quẻ tình duyên, gia đạo ,học vấn ... đường " line de coeur" ,line de Minh Mạng ,và con đường xưa em đi ăn hàng ....còn nhớ mãi con đường ở ngôi nhà PKK với người giữ ma cho PM lúc học thi Tú Tài 2.
Ôi ! một thơì thơ ấu thật dể thương,nó đẹp làm sao ????? của mình.

Cổng trường khép lại ,ta sẽ bước vào cuộc hành trình với những cảm nhận hỉ nộ ái ố của cuộc đờì .

Bây giờ bạn có dám nghĩ như nhà Triết gia nói "Tinh bạn là môt món qùa qúy báo của Thượng Đế ban cho" không ? có ăn năn khi gặp lại bạn hiền không?,

phươngmainauy
.

For you
  Chủ đề: Tuỳ bút -Chỉ có tấm lòng...
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 11408

Bài gửiDiễn Đàn: Tạp Bút   Gửi: CN 06 3, 2011 11:22 am   Tiêu đề: Tuỳ bút -Chỉ có tấm lòng...
Bạn thân mến .

Trái thị màu vàng nhạt ,màu vàng hoàng ưng , hai hột song sanh ghép vào nhau , làm tôi nhớ câu chuyện cổ tích " trái thị xách bị bà già" ,ngày xưa lúc còn bé ,khi về quê Ngoại ,nhà Ngoại chỉ cách Chùa một làng thôi ,được theo Dì mang những qua quả , gạo , trái cây đầu mùa lên viếng Chùa .. ,tôi hay đưa bàn tay hứng ...và nếu trái thị rụng vào tay ... sẽ có một hoàng tử yêu mình...rồi đưa lên mủi sát vào trái thị ,hít một hơi mạnh ,ôi muì hương ngọt ngào ,nhè nhẹ thoáng phảng phất thật dịu dàng và cảm thấy tâm hồn lâng lâng nhẹ nhàng .

Tấm hoá cây thị (quả thị) trở lại với đời. Trong sự hoá thân ấy có sự kiên nhẫn và lòng dũng cảm. Phải chăng trong nhân vật đã hội tụ sự dịu dàng và tính cách bất khuất của phụ nữ Việt Nam từ xa xưa.Cây thị thường được trồng các nơi chùa chiền ,là những nơi gởỉ gấm linh hồn và chân lý ,Hạnh phúc chỉ bền khi ta biết dũng cảm giành và gìn giữ lấy .



Bạn thân mến ,

Trên thế gian nầy không có gì vĩnh cữu bằng ...chỉ có tấm lòng ,chợt nhớ đến bài hát "để gió cuốn đi " mà PM rất thích ...
...gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
...Ôi trái tim đang bay theo thời gian...
.Cám ơn bạn đã gơỉ cho tôi một chút ...tấm lòng .Thật vô giá và quý mến vô cùng .
Thời tiết Nauy năm nay lạnh sớm hơn những năm trước ,tôi thì hay ỷ y ,nên bị cảm , ho thật to ...làm đau cổ họng .Mùa Noel đã qua ,lại thêm môt cái Tết đến nữa rồi ,sao thơi gian chẳng bao giờ chờ đợi ,để dừng lại như muốn lưu lại những khoảnh khắc trong lòng, rồi lắng nghe con người đang suy nghĩ gì , sẽ làm gì , mong muốn những gì nhỉ ? Một khối óc thật thô thiển đã hòa nhịp cùng lý trí và con tim ,như cuộc hành trình thú vị không bao giờ mệt mỏi .
Thế gian có trăm ngàn đau thương cũng vì tiền tài danh vọng ,rồi cũng có lúc buông xuôi với hai bàn tay trắng ,nếu con người đứng trước thiên nhiên hét một tiếng thật to ...âm vang dội khắp núi rừng ,và rồi con người sẽ trở về với cát bụi,với thiên nhiên thật công bằng ,từ một người giàu sang đến một kẻ nghèo hèn cũng đều giống như nhau ...chỉ khác có một tấm lòng .

Chúc bạn và gia đình cùng những người thân Một Năm Mới thật bình an và hạnh phúc .

phươngmainauy
For you
  Chủ đề: Tuỳ bút -Ngày xưa ấy có còn đâu....
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 11891

Bài gửiDiễn Đàn: Tạp Bút   Gửi: CN 06 3, 2011 11:09 am   Tiêu đề: Tuỳ bút -Ngày xưa ấy có còn đâu....
Thăm hỏi bạn,

Không ngờ một sự tình cờ ngẫu nhiên ,để tôi và bạn làm đôi bạn thân với những dòng chử thật chân tình ,nhắn nhủ và trao đổi với nhau quan điểm tương phùng của cuộc sống ,mơ về ngày xa xưa ,tôi không hẳn không thích những nơi ồn ào ,nếu để nhắc nhở ôn lại của một thời ngây ngô tóc rối ,trong không khí vui nhộn lẩn chan hòa những ấm áp .Chỉ trong đôi lúc thôi cũng làm tôi say sưa nhảy nhót và ca hát ....mặc cho ai ...kênh kênh tôi cứ thả hồn theo âm nhạc du dương làm dinh dưởng tâm hồn .Bản tình ca kết thúc với nốt trầm bỗng , lắng đọng giữa hư không .Và tự hỏi có men rượu nào ấm áp hơn tình cảm giữa con người với con người .Cũng có một quãng đời mình phải chìm đắm trong sự dối trá để che lắp và xoa dịu những vết thương nơi chính mình .Có cuốn nhật ký nào để chép hết nổi lòng tràn ngập và trong suy tưởng mênh mông ,ảo ảnh.

Đôi lúc ,tôi thật phóng khoáng đến bộp chộp ,thiếu sự đắn đo ,rồi đâm ra ngốc nghếch .Tâm hồn nghệch ngạc và ê chề , vụng về và rời rã. Cố làm một người đi tìm nơi bình yên trong ta , thích ở một mình ,chỉ có ta vơí ta ,không ai có thể quấy rầy những ý nghĩ của ta ,có lẻ vì cuộc sống thay đổi nhiều ,nên bình yên đã đi theo những kỷ niệm và nhường chổ cho những bình yên mới .Nhưng rồi bình yên không có chân cũng chạy , chẳng có cánh mà cũng bay đi .

Thôi thì ,tôi sẽ trả lời những câu hỏi của bạn ,bắt đầu bằng câu hỏi cuối cùng nhe. Tôi rất ăn gian , nên dù có móc ngoéo với ai đi nữa thì cũng sẽ quên đi .Bản tính hay nói chuyện trên mây dưới gió ,mà thật ra cũng có đọc một vài nhà Triết lý ,chứ không nhiều như bạn tưởng đâu ,có lẻ một phần do cách nói chuyện" trật đường rầy" hay cái văn chương huề vốn ,và lối lập dị của mình ,nên đôi khi nói như nói với chính mình và một mình cười ,cũng chẳng cần ai nghe hay ai hiểu mình nói gì . Mình hiểu cho chính mình là đủ rồi .Cho nên người đời hay nói Triết lý gàn là vậy chứ gì ? chắc cũng vì thế PM đậu Tú Tài 2 ,với số điểm môn Triết khá cao .

Ngày xưa ,hồi còn nhỏ tôi hay chạy xe rong rong ăn hàng ,ăn kem thích đi cinéma ....còn một nổi khổ tâm lớn là đi xem phim kiếm hiệp tàu.... bị và gần như bắt buộc (vì vé đã mua sẳn rồi ) không thể từ chối ,hay nói đúng hơn là thương con nhỏ bạn hiền ..nên đành phải đi theo ...KT ,bây giờ là vợ T nghiệm chế viên phòng Hóa Ứng Dụng ,con nhỏ thích xem tài tử Chân Trân ,Đặng quang Vinh với Mùa Thu Lá Bay thật lãng mạn và đẹp nhất ở tuổi học trò .Nhưng còn còn độc đáo hơn là nhỏ mê cả Lý Tiểu Long ,Khương Đại Vệ nữa kìa .Trời ơi ! Giữa trưa hè ,rạp vắng tanh ,máy điều hòa không khí làm cho tôi vừa xem ,vừa ngủ , giật mình tỉnh giấc thấy "Lý Tiểu Long " bay bay trên không (cột dây trên lưng), đánh võ chó kêu Ấu..ấu... .thế rồi tôi nhắm mắt ngủ tiếp ...

Nhớ đến mùa Noel ,năm đầu tiên tại Nauy ,như đứa trẻ "Sans Famille " .Đi cùng tàu ,bọn cùng trang lứa tuổi đa số con trai ,độc thân cũng có hay vợ con còn ở VN , rủ nhau đi ra đường đến nhà thờ chờ xem Thánh Lễ Noel nữa đêm... chắc sẽ đẹp vì có tuyết và tiếng chuông Giáo đường ngân nga trong đêm Giáng Sinh lạnh lẽo .Rồi đợi mãi ,càng về khuya thì phố càng không thấy bóng dáng ai ,ánh đèn mờ mờ ảo ảo ,xe cộ thưa dần , vắng tanh . Noel ở đây ,đa số họ theo đạo Quốc Giáo truyền thống , cây Noel họ không trưng bày những loại đèn màu xanh đỏ . Center ,dỉ nhiên đông đảo người mua sắm ,công sở họ cũng nhộn nhịp chúc tụng cho nhau. Họ ăn tiệc reveillon ở nhà ,mở qùa, quây quần sum họp với gia đình người thân .Tủi cho thân phận một mình nơi đất khách ,lang thang nơi quê người ,như bơ vơ lạc lõng giữa dòng đời ,nổi nhớ nhà hòa cùng cái lạnh thấu xương ,với cái rét như cắt xé từng thớ thịt ,nước mắt cứ chảy dài làm ấm nồng đôi má ,mặn trên bờ môi tê cóng .Có phải chăng đó cũng là một bài học nơi xứ người ,như dấu ấn thuở vào đời .

Cám ơn những lời khen của bạn ,Có lẽ cuộc đời là sự xếp đặt của tiền kiếp ,có lẻ sự hòa đồng hai tư tưởng và quan điểm ,nhưng khi hai kẻ vẫn cách nhau bởi một dòng sông định mệnh .Một sự xuất hiện giống như sự an bài của tạo hóa ,khi con người ta có thể tự thẩm vấn lấy mình, thành tựu tính chất sự vị tha, hãy nhắc nhở mình rằng mọi người cùng chung chia sẻ vơí nhau nổi buồn vui trong cuộc sống ,và hiểu rằng, cuối cùng rồi nỗi oán hận và thù hằn sẽ chỉ ngừng dứt bằng tình thương mà thôi .Đau khổ và hạnh phúc là hai mặt đối nghịch của con người ,chúng đi song song và gặp nhau ở vô tận khi kiếp con người chấm đứt.Thế thôi .

Bạn đừng lo sợ phiền gì đén tôi,ngược lại tôi chỉ e rằng sẽ làm cho đối phương nhạt nhẻo và nhàm chán bởi lối nói ương ương dở dở của mình .Tôi thì chưa một lần đặt chân đến xứ Kengoro và Koala ,cũng mong một ngày nào đó sẽ được gặp các bạn hiên ở lần hội ngộ sau ,mà có chắc làm sao để sánh nổi như đôi bạn Bá Nha Tử Kỳ đâu hở bạn ?

Thân mến .
phươngmainauy.

For you
  Chủ đề: Tuỳ bút - Noel-Viết cho bạn
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 12548

Bài gửiDiễn Đàn: Tạp Bút   Gửi: CN 06 3, 2011 10:56 am   Tiêu đề: Tuỳ bút - Noel-Viết cho bạn
Bạn thân mến .

Nhân đọc thư của bạn kể lại chi ly cuộc họp mặt của Thầy Cô và những khuôn mặt trong những ngày qua, cùng chia sẽ nhau những buồn vui lẫn lộn của kiếp sống tha hương, đẻ rồi cùng vui ca nhảy nhót với nhau ..như trở về một thời để nhớ...để yêu dưới khuôn viên Đai Học của những ngày tháng xa xưa miệt mài sách vở .Đó là thời đẹp nhất và mơ mộng nhất phải không bạn ? Giá như đừng có tiếng chuông đồng hồ đỗ , ,giá như giấc mơ có thể kéo dài mãi mãi ,giá như con người cứ ngũ một giấc dài vô tận chìm đắm những mộng mơ .Thì giờ đây đâu còn những khoắc khoải ,u phiền ,bâng khuâng một nổi niềm khó tả khi giấc mơ chợt mãi hiện về trong ký ức .Bởi sự chia ly của cổng trường khép lại ,đã tạm biệt những người thân yêu ,những buồn vui năm cũ , khoảng thời gian ngắn ngũi còn sót lại ,hối hã đi vào đời bằng những con đường lối rẻ khác nhau ,đẻ bước tiếp cuộc hành trình của mình ,đẻ cảm nhận buồn vui ,hỉ nộ ,ái ố của cuộc đời nầy .

Mấy hôm nay ,tôi cũng cứ lu bu ,tất bật đủ mọi chuyện .Hình như không chỉ riêng gì ai .Gần đến Giáng Sinh ,rồi sắp sửa Mừng Năm Mới , mừng hay thấy phát sợ ? ..sợ cho chính mình ,tuổi đời càng chồng chất mà vẫn chưa thấy được sự bình yên .Mọi thứ đều phải lo ,phải đắn đo suy nghĩ ...hay tại tôi không bao giờ hài lòng cả...Có phải chăng con người tôi qúa tham lam và ích kỷ không ? Hay cuộc sống con người là đẻ trả nợ cho nhau , đẻ trả nợ đời ,trả nợ cho nhân tình thế thái .Cuộc sống đã dạy cho tôi sự chấp nhận ,dù chưa hẳn đã là con đường đúng ,chưa hẳn đã làm tâm hồn bình yên ,chấp nhận là sự lựa chọn con dường riêng cho chính mình ,đẻ thấy mình được bình yên và sẽ có bình yên .

Mùa đông Nauy năm nay lạnh sớm hơn những năm trước ,nhất là sáng sớm hay buổi tối có khi -10độC đến -20độC .Qua 30 mùa đông, tấm thân giờ đã quen với phong trần như cây thông lặng lẽ đứng trân mình qua bốn mùa mưa nắng ,chịu phong ba và băng giá . Ấy thế mà tôi lại thích tuyết rơi , như những ngôi sao bay bay phủ kín cả bầu trời ,làm cho cảnh vật xung quanh sáng sủa hơn .Hai bên đường ,rừng thông phủ một màu tuyết trắng ,thỉnh thoảng có con chim én nhỏ vụt bay ra từ những cành cây đó ,hay bất chợt một đàn sẻ ở đâu bay sà xuống ,rồi lại bay vụt lên tản ra tứ phương. ,bên trên là bầu trời trong xanh với những vầng mây trắng trôi lang thang ,tạo thành một bức tranh bình yên thật sự ,thật đơn giản nhưng đẹp tuyệt vời ,trong cái không gian êm ả ,thư thái đó ,cứ ngỡ như đi lạc vào chốn thiên thai .Chợt thấy mình thật bình yên bất ngờ .
Đôi khi một mình lắng nghe cái im lặng của đời mình ,có những thứ tự dưng biến mất mà không nằm trong ý niệm của không gian ,thời gian biến đi thật thường tình .

Nãy giờ bạn cũng không hiểu tại sao hôm nay tôi sao là lạ như thế nữa ? Nói gì lung tung ...Đúng vậy ! Điều mà tôi chấp nhận hay nói đúng hơn là Tạ Ơn .Hai chữ nầy luôn luôn ngự trị mãi trong lòng từ khi tôi lỡ bước đặt chân vào một Quốc Gia được gọi là "Vương Quốc Nauy " không phải chỉ ưu ái riêng cho mình ,được tự do, công bằng ,bình đẵng nhất là nhân quyền được tôn trọng dành cho tất cả con người sống trên mãnh đất nầy không phân biệt màu da chủng tộc .Con người không phải là thánh thần ,tất cả cũng đều có một cơ thể với dòng huyết quản luân lưu ,một trái tim thôi đã chan chứa đầy ấp những yêu thương ...hơn là thù hận ,một khối óc thật nhỏ nhoi , học hỏi được trăm nghìn văn minh tiến bộ ,tràn trề những nghĩ suy chứa biết bao kỷ niệm êm đềm và một lòng tha thứ .Đứng trước thiên nhiên ,con nguời thấy được sự công bằng ,thiên nhiên cũng là thuốc thần tiên giúp điều hòa ,di dưỡng được tinh thần trong những ngày làm việc mệt mõi hay bôn ba vất vã của cuộc đời .

Mùa Giáng Sinh chắc bạn cũng bận rộn lắm phải không ? nhất là những gia đình có đạo ,nhất là những tuần cuối của một năm ,các công sở cũng đã tổ chức Christmas Party theo phong tục của họ , ăn uống ,nhảy nhót và chúc tụng cho nhau những lời chúc thân thương và tốt đẹp nhất .À mà bạn có thích nhảy đầm không ?
Cứ mỗi lần Tết đén hay mùa Noel lại về ,lòng cũng rộn ràng một chút ,cảm nhận được một sự thiêng liêng và thanh thản ở tâm hồn ,cùng sự sum họp ấm cúng của gia đình .Thế là tôi cũng không làm kẻ ngoại lệ được và phải đi shoping thôi ,thông thường tôi không thích đi shopping gì cho lắm hơn là thú đi lên núi hay đọc nett mê nghe nhạc hoà tấu..mong chờ có chút nắng lên...len lỏi vào tâm hồn.
Cũng do một phần kinh tế ư ? Nói chung ,vật giá Nauy rất mắc , những gì gọi là xa xí phẩm thì lại càng đắt đỏ hơn so với đồng lương của một công nhân bình thường ,cho dù có thể chế độ lương bỗng ở Nauy khá cao và việc làm tương đối không bị đe dọa... về thất nghiệp .Bệnh viện,trường học miễn phí lên cả Đại Học , một vài trường tư như Kinh tế học..thôi. Tin tức cho biết đời sống dân Nauy và nơi ban sinh sống có mức sống quân bình rất cao so với thế giới ,tôi cũng thầm mừng cho bạn được an cư lạc nghiệp .

Thân chúc bạn hiền cùng gia quyến một mùa Giáng Sinh tràn trề hạnh phúc như Thánh Ý .

phươngmainauy

For you
  Chủ đề: Tuỳ bút -ĐỂ NHỚ ....
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 11370

Bài gửiDiễn Đàn: Tạp Bút   Gửi: CN 06 3, 2011 10:29 am   Tiêu đề: Tuỳ bút -ĐỂ NHỚ ....
[i]Bạn thân mến.

Đời sống con người luôn kết liền với hoàn cảnh vạn vật chung quanh,nó đã ảnh hưởng và len lỏi đi vào lòng người lúc nào cũng không hay biết .Người Việt định cư ở Nauy càng ngày hơi đông , ở rải rác khắp nơi .Sau nầy có một số gia đình dời về phố Oslo đẻ tụ tập buôn bán ở đó ,nhưng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi .Nhà tôi ở ven đô thủ đô Oslo ,rất ít thấy người VN ,nghe đâu chỉ có năm ba gia đình gì đó thôi .Dân bản xứ của họ ,đa số cũng hiền lành chất phác ,và rất tế nhị ,đặc biệt nói năng rất nhỏ nhẹ, nhìn bề ngoài như lạnh lùng như mây khói ,nhưng bên trong lòng họ gần như ẩn chứa một khối tình ấm áp .Chẳng hạn như ai muốn nghĩ hè ở "nhà tù Holliday" , ,rồi chỉ cần tốn vé máy bay thôi .tôi hứa làm guide rất good .Nhà tù ,ngoài những tiêu chuẩn thường lệ bạn đã nghe quảng cáo ,còn có những ngày lể của Chúa ,thứ bảy chủ nhật ,sinh nhật ,tất cả những ngày trên đều được phép về nhà ,nhưng không được uống rượu hay làm điều gì trái luật nữa ,nếu trong thời gian câu lưu chưa được phép đi ra ngoài ,thì những ngày trên sẽ được khấu trừ ...(.thay vì 365 ngày thì chỉ còn tù 300 ngày chẳng hạn,tôi thì nghe vậy đó) ,ngoài ra còn có giờ học lên lớp tuỳ theo trình độ mổi tội nhân nhẹ ,có người khi ra tù có nghề,có cả bằng kỷ sư hay luật sư nữa.Việc nầy cũng có nhiều người thắc mắc và cho là nói dốc ,vì nếu một tội nhân ra trường ai dám nhận vào làm ? Đặc biệt tông tích ở tù sẽ được giữ bí mật khi xin việc làm,được sự theo dỏi một thơì gian...đa số không được làm ở nhà nước ,ngân hàng,bưu điện ,giảng dạy ,nhà thuơng v..v...Không bao giờ có án tử hình ở Nauy .
Nhưng nầy bạn ơi ,đừng quên còn cả một vùng trơì bao la và thiên nhiên cao cả nữa ,sẽ là những chứa chan của ân tình của cả một tấm lòng rộng rãi vô biên .Tôi rất yêu thiên nhiên và sự yên lặng hiền hoà như một liều thuốc bổ tinh thần rất thần tiên ,gột rửa đi những nơí phồn hoa đô hội ,quẳng đi những bôn ba stress ,đẻ chỉ nghe tiếng gió thổi ,thác gào ầm ĩ ,hàng thông reo vi vút ,vẫn sừng sững đứng đó vơí cả bốn mùa đi qua rồi sẽ quay trở lại .Con người đứng trước cảnh núi rừng hùng vĩ ,hàng thông reo vi vút ,dưới thung lũng hồng của mặt trời sáng giữa ban đêm và đàn chim thiên di xếp thành hình mủi tên ,cất tiếng "mâle" bay rợp trời về nơi phố nhỏ ,vơí một cõi lòng bình an vô thường .
Phạm Tín An Ninh đã thể hiện qua nếp sống gia đình và láng giềng người bản xứ ,cũng là một trong những nhà văn yêu thiên nhiên ,yêu cái giá băng đầy ấm cúng ở cõi lòng ,cùng sự tri ân của Vuơng Quốc Nauy đã cưu mang .
Tôi đã xuất thân từ một gia đình rất ít anh em,bản chất cũng đã it nói rồi ,nhưng đó là một chuyện ,còn về chuyện đi ăn hàng ,xem cinéma,đọc truyện thì kể không bao giờ hết .Ngày xưa ,tôi lại thích đọc Tolstoi ,Doãn Quốc Sỹ ,ông già Ba tôi hay chọc đọc truyện gàn gàn ,triết lý dở hơi .Nhưng có lẻ nhờ thế, nên đến bây giờ cũng còn dở dở ương ương ,nói ngang như cua mà còn cải lộn huề vốn nữa......Kế con đường Nguyễn Trải trường Bác ái Học Viện ,gần nhà tôi.. ra gặp ngã ba đường Cộng Hòa ,đi thẳng đến chợ Nancy....nhìn ngang qua Sở Cứư Hoả ,đặc biệt "bún riêu" ở chợ Nguyễn Cảnh Chân rất ngon...nàm nàm.
Trong ba năm gần đây tôi được về thăm quê hương vào hè tháng 7,đi được nhiều nơi ....thăm một vài bạn cũ thời Trung học ,kể lại chuyện của một thời nữ sinh khả ố ...rất vui và rồi cũng gậm nhấm nổi buồn khi nhìn đi nhìn lại ,tóc ai cũng đổi màu hoa râm .Thời gian như dòng nuớc trôi lững lờ nhưng tất cả đưa ra lòng biển khơi ,sóng dồn dập đưa như con thuyền lênh đênh ,thôi thì hãy giữ vững niềm tin ,hãy vững tay chèo, lèo lái đưa định mệnh về nơi bến bờ bình yên nhất của cuộc đời và bằng một dấu chấm ,mong ước mọi người có thế thôi .
.Gặp lại bạn bè huyên thuyên vơí những ngày thơ mộng .Không tuổi nào đẹp bằng ở cái tuổi cắp sách đén trường ,kỷ niệm nào cũng đẹp cả và mãi mãi in sâu vào ký ức .
Cám ơn thư của bạn ,rất dài với những lời lẻ thật chân tình .Quả thật ,khám phá dân KHSG có nhiều nhân tài ,làm cũng vui lây .
Chúc bạn và gia đình một cuối tuần như ý .

Thân ái,
phươngmainauy.


For you
  Chủ đề: Tuỳ bút -Bạn thân mến.
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 6126

Bài gửiDiễn Đàn: Tạp Bút   Gửi: CN 06 3, 2011 10:12 am   Tiêu đề: Tuỳ bút -Bạn thân mến.
Bạn thân.
Cuối tuần ,qua lần đầu gặp gở chị CV ,tự dưng tôi có cảm tưởng như đã quen nhau từ thưở nào .Chị rất hiền từ và chất phác ,một ân cần như của môt người chị ...không còn ai và cũng chẳng có ai ... trừ phi trong vòng tay của một gia đình nhỏ bé ở nơi đất khách và cả thế giới đông người nầy.
Buổi concert KL, bài thơ "Chia phôi " Cẩm Vân ,phổ nhạc vơí tiếng hát trầm bỗng trữ tình của Khánh Ly đã đi vào con tim của nhiều người hâm mộ ...anh chị CV cũng đã đưa KL đi xem một vài nơi tiêu biểu của Nauy ,Dinh Vua ,Opera ,Đài trượt Sky bay,Công Trường Vigeland ,còn có tên "công trường sexy" kể từ khi có sự hiện diện của người ViệtNam ,vì nơi đây được trưng bày tượng khỏa thân bằng ciment,hay bằng đồng của nhà điêu khắc gia Vigeland .Viện Bảo Tàng Chiến Tranh ,Tàu Viking cướp biển....
Trời tháng mười một , những trận mưa lây phây ,cái rét gần cuối thu tràn về mang theo những cơn gió lạnh đầu mùa len lén qua những cành cây khô trơ trụi lá ,tạo nên những đợt rùng mình khe khẽ,lạnh buốt đén tận xương tủy .Tháng Dec thì Nauy vào đông,thời tiết thay đổi thất thường ,trời trở lạnh đột ngột ,tuyết phủ kín cả lối đi về ,cái lạnh nhân lên gấp bội phần khi trong lòng những ai chưa có sự cảm thông chia xẻ,nhất là sự chia ly .Khi nghĩ đén đời người ngắn ngũi vô thuờng .Dẩu biết rằng điều đó không ai tránh khỏi ,rồi cũng sẽ lần lượt ra đi ,dù đôi khi sự hiện hữu có đắng cay hay hạnh phúc nhất ở trần gian .Tôi cũng không biết phải chọn cho mình là "Tất Đạt " hay "Thiện Hữu " nữa....sự lựa chọn ưu tiên cho H ,nhưng chắc sẽ không giống vào đọan cuối .?
Khi nào bạn có dịp đi một vòng Âu Châu nhất là vào mùa hè , sẽ biết thêm về văn hóa ,hòa nhịp phong tục tập quán của mỗi dân tộc khác nhau ,từ đó cảm nhận được thế giới bao la rộng lớn ,vạn vật đủ sắc màu ,tuyệt mỹ của con người muôn người muôn vẽ .Chợt thầm nghĩ đến những người sống đơn độc ,ra vào,cười nói buồn vui , vật chất có thừa...tất cả cũng chỉ một mình quạnh quẽ ,như cây thông đứng trân mình hàng năm qua thiên tai bốn mùa mưa nắng phũ phàng, bão táp,tuyết phũ giá băng .. .Cuộc sống vốn dĩ theo những nấc thang của cuộc đơì , chúng ta đang ở cái tuổi bên kia đồi (như H đã nói) vừa bước qua những khúc quanh và ngã rẻ ...cũng đôi lần,hay chưa một lần dám ngoảnh mặt nhìn sau lưng là môt bức tranh hiểm hoạ đầy đau thương và nước mắt .Phải chăng họ có cần một tình bạn để làm tri kỹ ?
Gần đến ngày hôi ngộ , chạnh lòng nhớ đến thơì tóc rối ngây ngô ..vô số tội .Và rồi tôi mĩm cười một mình .
Mong bạn sẽ có được những ngày còn lại thật vui vẽ và ấm cúng nhất vơí những người thân yêu .

phươngmainauy

For you
  Chủ đề: Nửa chử cũng Thầy.
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 11937

Bài gửiDiễn Đàn: Văn   Gửi: CN 06 3, 2011 9:28 am   Tiêu đề: Nửa chử cũng Thầy.
Nửa chữ cũng Thầy.


Năm 1936, TÔI HỌC THẦY ở lớp Nhất trường Tiểu học Sông Cầu. Thuở ấy toàn tỉnh chỉ có hai trường Tiểu học, một ở Tuy Hòa, một ở Sông Cầu. Trường Tiểu học Sông Cầu là trường tỉnh lỵ mà chỉ có một lớp Năm, một lớp Tư, một lớp Ba, một lớp Nhì A (chính danh là Cours Moyen de 1ère Année), một lớp Nhì B và một lớp Nhất... Mới biết là hồi đó sự học quả thật là quí. Với một dân số 20 vạn dân cư mà hằng năm toàn tỉnh chỉ chọn khoảng một 100 đứa trẻ khá nhất để cho vào học lớp Nhì thì có khác nào sâm nhung chỉ dành cho tì vị kẻ giàu sang. Tôi học lớp Năm và lớp Tư ở trường làng Ngân Sơn. May mắn đưa đẩy, tôi được vào học lớp Ba ở trường Phủ Tuy An. Và lại cũng may mắn xô tới mà tôi được vào lớp Nhì trường Tỉnh.

Thầy năm ấy khoảng 27-28 tuổi. Dáng thầy cao, khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Thầy thường mặc Âu phục trắng. Giày nâu, đế cao su. Mũ casque cứng lợp vải màu kaki. Ði tới lớp, tay ôm cặp da, thứ da cá sấu mềm.

Thời đó Âu phục và Nam phục song song tồn tại. Nam phục là quần trắng áo dài đen. Quần trắng bằng vải "tàu bay" hay lụa. Vải áo dài đen thông thường là vải trang đầm cho đàn bà và học sinh trung lưu. Người đàn ông thì mặc áo lương đen (miền Bắc gọi là áo the), áo xuyến (mặt láng), áo sa văn minh (một loại the mỏng, dệt có vân, có bắt hình bìm bìm) áo sa tanh (satin). Vải may Âu phục tiêu chuẩn là một loại vải dệt thật dày bằng sợi đay, màu trắng. Sau thế giới đại chiến lần thứ hai, sợi tổng hợp Polyester mới thịnh hành và vải thường màu đen hoặc màu xanh tối gần với đen. Phép xã giao thời đó đòi hỏi phải khoác áo vét-tông chứ không được chỉ mặc sơ-mi khi đi ra ngoài. Cho dẫu trời nóng 35 độ. Chỉ có thể, khi ngồi trong lớp dạy hay ngồi làm việc ở bàn giấy, cởi áo vét-tông ra máng vào thành ghế.

Ðôi giày cũng có lịch sử của nó. Cũng sau thế giới đại chiến lần thứ hai, màu giày đen mới thịnh hành. Dưới thời Pháp thuộc, màu giày sậm nhất là màu nâu, màu cà-phê rang. Lợt một chú là màu vàng thiên nhiên của da thuộc. Lợt nhất là màu trắng. Duyên dáng ăn diện là giày hai màu. Giày màu đen chỉ được dùng trong những đại lễ.

Vậy đó, cái dáng cao cao của thầy tôi, mặc Âu phục, đội mũ ôm cặp đi những bước nhanh từ góc đường phía biển, vượt qua sân quần vợt, đi vòng quanh rào trường, đi thẳng từ cổng trường oai vệ bước vô.

Vào thời chúng tôi, học trò rất sợ thầy. Chương trình học toàn tiếng Pháp nên chúng tôi càng sợ thầy hơn, bởi chưng dù học giỏi hay kém thì học thuộc được một bài toát yếu 20 dòng viết bằng tiếng Pháp không phải là chuyện dễ. Chúng tôi phải chắp chữ này nối theo chữ kia bằng trí nhớ, nhiều khi hoàn toàn bằng trí nhớ chớ không hiểu vì sao. Mà một khi quên đi một chữ thì đành cứ đứng khựng ra đó, ấp a ấp úng, tựa như rớt một cục gỗ thì cả khối gỗ chồng chất lên nhau bỗng đổ sụp. Ðố mà có thể xếp lại. Thầy giáo sốt ruột, sẵn cái thước gạch vụt luôn cho một vụt. Và các cục gỗ lăn xa hơn, tan tác.

Thầy nào cũng biết đánh học trò. Ngồi nghĩ lại thấy thương hơn trách. Người Pháp không đem sang cái roi. Tổ tiên mình vót roi để sẵn, kèm theo bản chỉ dẫn cách dùng, "yêu cho roi cho vọt". Tiếng roi vun vút của các thầy đồ còn vang vọng rất trong sáng trong tâm hồn của các thầy tôi. Các bậc phụ huynh dường như cũng chỉ an tâm khi nghe thầy giáo ban phát tiếng roi xé gió. Sống trong một không khí rèn nhân cách khắc khổ như kiểu đó, một ông thầy có lương tâm phải mượn cái thước và con roi để hỗ trợ cho lời giảng bài. Ở lớp Nhì A, tôi học thầy Huỳnh Tiến. Thầy gầy, da trắng, nói giọng Quảng. Không biết giờ này thầy có còn khỏe mạnh không. Thật là bội bạc khi hơn 50 năm trôi qua tôi không hề biên được một cái thư thăm hỏi thầy. Với nhiều thầy khác tôi cũng có niềm ân hận đó. Chớ chi mỗi thầy đều cho chúng tôi biết địa chỉ chính thức - không kể những dời đổi nhiệm sở - thì hy vọng 20-30 năm sau còn liên lạc thư tín được dẫu chỉ là muôn một cũng vẫn là hy vọng.

Năm lớp Nhì B, tôi học thầy Ngô Văn Lương. Thầy đẫm thấp, nói giọng Hà Tĩnh. Ấn tượng còn lưu lại là bộ Âu phục màu ka-ki nhạt rất nhã thầy thường mặc. Và màu da mặt trắng hồng. Thầy Trần Sĩ thì trông cao ráo linh hoạt hơn thầy Lương. Ðược phân công dạy lớp Nhất là một vinh hạnh, vì học sinh lớp Nhất, cuối năm thi bằng Rime (Primaire : Tiểu học) là được xin bổ làm hương sư dạy lớp Năm, lớp Tư ở các trường làng. Hương sư được nể hơn lý trưởng, phó tổng. Ðã vậy, thầy còn đứng tên với ông Kiểm học Nguyễn Ðình Cầm, sáng tác cuốn Ðịa dư tỉnh Phú Yên. Trước khi cuốn sách ra đời, chúng tôi học ở lóp Tư phải chép bài Ðịa dư tỉnh Phú Yên vào vở để học thuộc lòng. Ði thi Sơ học yếu lược, môn thi viết có hỏi địa dư tỉnh. Dường như học sinh nào cũng đều thuộc làu bài đọc thêm "sông Cầu và Tuy Hòa" trong đó, bằng lối văn biền ngẫu, thầy so sánh: "Sông Cầu là đất thừa lương, Tuy Hòa là nơi buôn bán, Sông Cầu là bà già lão luyện, Tuy Hòa là cô thiếu nữ xuân xanh". Thầy có một cách đặc biệt theo dõi đôn đốc sự học của học sinh mình: đó là hằng đêm vào chặng 8-9 giờ, thầy đi rảo một vòng những nhà học trò ở các con đường lân cận coi thử chúng tôi có ngồi nhà học bài hay không. Do vậy mà có những buổi sáng thầy vô lớp kêu tên một đứa bạn tôi, hỏi:

- Hồi hôm trò đi đâu lang thang ở trước tiệm Chấn Thanh? Hoặc:

- Hồi tối nhà trò sao mới 8 giờ mà đã tối thui? Trò học bài trong tối hả?

Một đêm kia thầy đi qua nhà ông cử Giáp, nơi trò Huỳnh và trò Duyên, quê ở Gò Duối đang trọ học. Thầy nghe có tiếng sát phạt "Xì Rô... Già Cơ.. Ðầm Chuồng... Bồi Bích..." Thầy lặng lẽ hé cổng bước vô, đứng sau trò Huỳnh đang say sưa cắt bài, chia bài. Cái miệng cứ tía lia, cười cười nói nói, đôi tay cứ dẻo quẹo cắt cắt chia chia, chợt thầy đằng hắng ho một tiếng ở sau lưng. Quay lại. Ngó lên. Trời ơi, chết rồi! Ríu ríu bốn tay bài lặng lẽ đứng dậy, mắt mở trao tráo như khỉ bị rắn thôi miên. Thầy cúi lượm bộ bài, lặng lẽ đi ra cửa ngõ.

Ai cũng đoán biết được hôm sau loại bão tố nào nổ ra giữa lớp. Bốn tay bài rủi ro đều là học trò lớp Nhất. Ngoài Huỳnh và Duyên, hai người kia tôi quên mất tên.

Thầy hay dùng những cách xưng hô "tụi bay... đứa nào...!" dẫu không tao nhã bằng "các em, cậu nào, cô ấy..." nhưng đầy chất thân tình. Thầy la lối giận dữ khi học sinh không thuộc bài, chúng tôi sợ mà không ghét... Như vậy hơn cách nhã nhặn mà lạnh lùng, rất văn minh của nhiều thầy cô giáo thuộc thế hệ sau này. Thật giống như đi coi hát bội. Hồi tôi còn nhỏ, kép hát ở nhà quê đóng vai nịnh hét to đến nổi gân cổ nổi lên như dây chão, trợn mắt cơ hồ toét luôn khóe mắt, vung tay vung chân như người đấu quyền trên võ đài. Năm 1974 coi hát bội trên sân khấu đặc biệt chọn lọc ở Sài Gòn. Y trang Thượng Hải rực rỡ, hệ thống ánh sáng và âm thanh tối tân, đào kép xinh đẹp thượng thặng... nhưng hát không ra hơi thậm chí múa tay cũng múa lười biếng. Ðó, đẹp thì có đẹp, có tinh tế, có quí phái... đủ mọi ưu điểm, nhưng thực chất của sự hát thì... rất dở. Như ông thầy tận tình la mắng hồi xưa và cô giáo nhã nhặn thời nay. Lớn lên, gặp thầy, nghe thầy đối đãi bằng giọng xung hô "tụi bay..." quen thuộc, chúng tôi vui, vừa thêm cảm động. Cho tới lúc tuổi hơn 50, gặp nhau, ngồi nhắc chuyện xưa, nhắc đến thầy, chúng tôi cười thích thú và thêm thương thầy.

Những khối óc lý luận hình thức thường đồng hóa cái mộc mạc thân tình với cái thô lỗ, tưởng ai cũng say mê sự trơn láng của một mái tóc chải bi-ăng-tin ép vuốt bóng nhầy. Họ nghĩ rằng một khuôn mặt xác chết phấn son chải gọt đúng qui cách hấp dẫn hơn cái ấm áp hồn nhiên của sự sống.

Cứ gần cuối niên khóa là thầy được cử đi chấm thi. Năm đó, tôi nhớ thầy đi chấm ở Nha Trang. Lúc bấy giờ đường xe lửa xuyên Ðông Dương mới làm được hai đoạn: đoạn phía Bắc dừng lại ở Tourane (Ðà Nẵng), đoạn phía Nam dừng lại ở Nha Trang. Tourane có xe thơ do hãng STACA đảm trách. Xe STACA dài, rộng và cao như xe buýt thời nay, sơn màu xám trắng trông thật lịch sự. Hành khách ngồi trên xe toàn những người sang trọng, không như hành khách ở xe hàng (ở miền Trung xe hàng là xe chở khách đi đường ngắn, trong Nam gọi là xe đò, còn xe hàng chỉ chuyên dùng để chở hàng hóa), áo quần xốc xếch. Thầy ghé đón xe ở nhà dây thép (bưu điện) trước mặt trường, cách trường 100 thước. Khi xe chạy qua trường, nhìn thấy thầy ngồi oai vệ trong xe, mặt nhìn ra trước. Thời đó khách đi xe hàng phải ngồi trên những băng gỗ kê dọc thân xe, lưng quay ra hông xe thành thử ở dưới đất nhìn lên chỉ toàn thấy những lưng người. Còn người ngồi trên hai băng thì đâu mặt vào nhau nên suốt đoạn đường trường cứ phải nhìn mặt người ngồi trước. Có trải qua cảnh khổ nhọc đó mới hiểu được sự sang quí của một tư thế ngồi nhìn ra trước xe, thong thả, rộng rãi, không như xe hàng người này giơ tay vịn trần xe cho khỏi té nghiêng, người kia nép vào nách người nọ, người khác chân bị kẹp giữa hai đùi của người thứ tư. Chiếc xe STACA hùng dũng lướt tới, bớt tốc độ, lượn qua cửa. Chúng tôi đứng ngoài giơ nón chào, và thầy tươi cười rạng rỡ chào lại. Thật là vinh quang!

Vài chục năm sau tôi cũng đi dạy học và cũng được cử đi chấm thi, đi cả bằng máy bay nữa, nhưng cái hào quang rực rỡ tôi nhận thấy nơi thầy ngày trước, tôi không có nơi tôi. Người Trung Hoa có nói "Tự kỷ văn chương, tha nhân thê thiếp" có nghĩa là vợ người thì đẹp, văn mình thì hay. Chẳng lẽ hào quang lại giống như thê thiếp hay sao?

Với cái nhìn của tôi lúc đó thì tương lai hứa hẹn nhiều triển vọng thành đạt cho thầy. Lấy ông Kiểm học Nguyễn Ðình Cầm làm tiêu chuẩn thì tôi đinh ninh chỉ vài năm nữa thầy sẽ thi đậu vào ngạch Huấn đạo là một ngạch học quan. Nhìn sự tín nhiệm của cấp trên đặt nơi thầy và cung cách làm việc tích cực của thầy thì đoán được. Mùa hè nào cũng vậy, tôi cứ nghe mấy ông hương sư tập họp về Sông Cầu để học sư phạm và họ nhắc đến thầy, một trong những người huấn luyện hướng dẫn sắc sảo mà họ tỏ ý nể sợ.

Nhà thầy ở nằm trong một khu vườn nhỏ nhìn ra biển. Tôi lưu ý đến những chùm ti-gôn nở hoa màu hồng trên lối đi. Khác với những cúc, vạn thọ, tường vi... mọc lâu đời trên vùng đất quê hương, hoa ti-gôn như mới được nhập cảng từ một lân quốc hải đảo nào dó nên chỉ mới hiện diện ở vài ngôi nhà nơi thành phố. Màu hồng rất tươi lám mát cả một khung cảnh. Ngôi nhà thầy mới cất, có gió biển thổi mát suốt ngày, có ánh sáng mặt trời dọi nắng suốt ngày, có hoa nở rực rỡ trên lối đi... đời sống của thầy thật êm đềm. Các thầy giáo khác và hầu hết các ông thông, ông phán đều phải thuê nhà ở ngay trên phố. Thầy đốc Nguyễn Viết Nguyên - mãi đến khi ông Phạm Quỳnh làm Thượng thư bộ Quốc gia Giáo dục mới đặt tên "Hiệu trưởng" - Người Thanh Hóa, mặt đẹp và phúc hậu thì thuê một căn phố của anh Nên, trước tiệm ông Bang Chín. Căn phố của thầy Huy - học trò ưa kêu là thầy Huy lùn - nằm ở phía cầu Thị Thạc thì vừa thấp vừa hẹp. Ðã vậy mà thầy còn dựng một thùng nuôi ong mật nơi mái hiên khiến trẻ con, người lớn cứ tấp nập nom dòm. Bầy ong thì bay vù vù suốt ngày. Chỉ cần 100 con mà mỗi con cứ bay lượn 100 vòng là số ong tưởng đâu tới mười vạn.

Ðậu Tiểu học xong, tôi giã từ Sông Cầu đi Qui Nhơn học Trung học. Rồi cứ thế con đường học vấn dẫn tôi đi càng xa, những cảnh mới Hà Nội, Ðà Lạt, Sài Gòn, nguy nga nhộn nhịp càng làm tôi yêu cái vắng lặng hiền hòa của Sông Cầu, như yêu người bạn gái đầu tiên ngây thơ, ít nói. Mười lăm năm sau, ngẫu nhiên tôi được điều động về dạy tại trường Trung học Lương Văn Chánh nơi thầy làm Hiệu trưởng. Rồi lại ngẫu nhiên, ba năm sau thầy đi nhậm chức Trưởng ty Giáo dục, tôi thay thầy làm hiệu trưởng trường Lương Văn Chánh. Sau hiệp định Genève lại thêm một sự ngẫu nhiên thứ ba: thầy ở Sài Gòn, tôi ở Nha Trang đều đi dạy thuê ở các trường tư thục. Năm 1983, thầy từ Sài gòn ra, có ghé thăm tôi. Tôi xúc động vì lòng ân cần của thầy, càng xúc động vì nhìn dấu vết thời gian nơi "người hùng thuở nhỏ" của tôi. Thằng học trò từng sợ thầy là tôi mà tóc đã nhiều sợi trắng rồi, huống chi bậc tôn sư của nó. Mắt thầy đã yếu. A quelque chose, malheur est bon, cái bất hạnh nhiều khi cũng có ích. Chắc thầy không còn soi gương nữa đê khỏi nhìn thấy bóng mình trong gương. Mắt tôi còn sáng, nhưng may nhờ cái gương nơi tủ áo tôi nó mờ nên bằng một thái độ quân tử cao khiết và với một lòng nhân ái vô biên, nó xóa đi những khuyết điểm nơi khuôn mặt tôi, nó chỉ phản chiếu lại bằng những nét mờ ảo. Mà phàm cái gì mờ ảo thì trông cũng đẹp. Hôm 20 tháng 11, ngày nhà giáo, là một thầy giáo niên trưởng, tôi được mời lên phát biểu. Giờ giải lao, một thầy kém tôi chừng 5-7 tuổi tiến tới bắt tay: "Xin chào lão sư". Tôi thân ái cầm hai tay người bạn, cảm ơn, vừa nói: - Tôi muốn chữ "sư" có bộ Khuyển một bên (cách viết chữ Hán. Chữ SƯ (thầy) nếu thêm bộ Khuyển ở trước thì có nghĩa là "con sư tử". "Lão sư" là con sư tử già, chớ không phải là người thầy giáo già. Thầy giáo phải có cốt cách của sư tử, không được có cốt cách của loài cáo, loài chồn.

Thầy tôi! Con sư tử của vùng rừng núi Hóc Lá! Vì thầy mà tôi yêu cái tên Hóc Lá, tên của vùng quê hương thầy. Cứ nghĩ đến thầy là tôi thấy cánh dồng Chợ Ðèo, trên đó một bóng học sinh lầm lũi cần mẫn bước, bắt đầu là những bước rụt rè, tiếp theo là những buớc mạnh dạn hơn, vững chắc hơn, kiêu hãnh hơn, những bước đi tới.

... Mẫu chuyện trên, tôi viết gởi tặng một thầy học cũ nhân sinh nhật thứ 75 của thầy. Tôi có nhắn rủ vài người bạn cùng làm. Họ "ừ" nhưng rốt cuộc không ai thực hiện. Ngẫu nhiên sau đó, một cô học trò cũ, vừa có học tôi vừa có học thầy, tới thăm. Tôi trao cho cô đọc. Ðọc vừ xong, cô phản ứng:

- Nhưng "thầy" không công bằng. Thương nể học sinh đẹp giàu. Coi thường học sinh nghèo.

Tôi cười nhẹ hàng:

- Tôi biết. Và chính tôi đây cũng từng là nạn nhân.

Cô học trò cũ mở to mắt ngạc nhiên.

Tôi nhờ trời học khá, đứng nhất nhì trong lớp. Nhưng tôi xuất thân từ nhà quê thì làm sao thầy không cưng Lê Phúc Hán con quan Án Sát, cưng Hồ Thị Yến con ông chủ Dây thép... hơn tôi? Ngày Tết cha tôi đón xe đi hơn 20 cây số, mang theo nếp tượng giã thật trắng và con gà cồ thiến để tết thầy theo tục lệ Nho học mà cha tôi chịu ảnh hưởng. Cha tôi đâu có ngờ những phụ huynh ở thành thị là con quan Tuần Vũ, quan Tham Lục lộ, thầy Phán tòa sứ, ông chủ tiệm buôn Hoa kiều, chủ hãng xe, chủ khách sạn. Họ đi tết thầy những bôm, nho, táo, xá lị... những xấp hàng Cẩm Châu, Thượng Hải để may áo dài. họ đi tới bằng xe láng bóng. Chỉ cần một thoáng mắt nhìn là cha tôi đã cảm thấy buồn. Tôi nói tôi cũng là nạn nhân là ý đó. Nhưng mà này cô Liên Vũ (tên cô học trò cũ), ta chỉ nên nhìn phía đẹp của cuộc đời. Thầy lớn tuổi rồi, sinh nhật nhận quà và lời chúc tụng là chuyện thường tình. Tôi ở xa, gợi nhớ vài "kỷ niệm đẹp" thầy thưởng thức lâu hết hơn.

Quả đó là một cách sống đạm bạc vừa tầm khả năng của nhiều người. Làm nghề dạy học, cứ gần ngày nghỉ hè là tôi bảo học sinh viết kể lại những kỷ niệm trong lớp, rất ngắn, rất gọn, chỉ cần nhắc sơ lại sự việc. Viết trên tờ giấy lớn nhỏ gì cũng được. Tôi gom những tờ giấy đó về đóng thành tập. Mười năm, hai mươi năm sau mở ra đọc lại, quên rằng tóc mình đang bạc, tưởng mình đang cầm viên phấn đứng trước bảng đen.

Quanh ta người ta than khổ, hai mươi tuổi còn than huống kẻ sáu mươi, bảy mươi. Và thường ta chỉ lo cái khổ của ta mà quên giải khổ giúp người. Tôi gợi nhớ những kỷ niệm đẹp cho thầy là nhằm tạo một niềm vui nhỏ, giải một nỗi khổ nhỏ cho thầy tôi đó. Vì ai khỏi khổ? Không có cái khổ lớn thì người ta cố tìm những cái khổ nhỏ để mà khổ


Ngoài ông bà, cha mẹ, anh chị và người thân trong gia đình thì thầy và cô giáo là người thương yêu ta chân tình hơn ai hết và ta cũng yêu lại, tin tưởng, chân tình. Bởi một lẽ đơn giản: đó là người ta tiếp xúc đầu tiên, tiếp xúc hàng ngày, ngay từ lớp mẫu giáo ngây thơ.

Lần đầu tiên tập đứng sắp hàng, tập giở mũ chào, tập vòng tay ngồi im, tập giơ tay xin nói. Y như mới ngày nào mẹ tập đứng tập đi.

Ðừng nặng lời đối với quan niệm Quân Sư Phụ mà ghét lây vị trí của thầy giáo. Vào cái thời mộng muội xa xưa, nông nghiệp thô sơ đó, người đàn ông có uy quyền lớn nhất là vua. Rồi tới người đàn ông có nhiều chữ nghĩa và truyền dạy chữ nghĩa, mở đường cho con cháu mình thi cử đỗ đạt, đó là ông thầy. Người cha khiêm tốn nhận địa vị thứ ba vì cha thường là nông dân ít nói, ông thợ cần cù. Mà có chi phải ganh nghét ông thầy, vì ông thầy, thầy đồ, thì luôn luôn nghèo, văn chương thương tình tặng cho hai chữ "thanh bạch", không nỡ nói trắng ra là "bần khổ". Và thời nay thì cũng đâu có khác mấy thời xưa?

Chưa dám kể rằng các bậc thông thái thời xa xưa đều đóng vai thầy chớ ít ai đóng vai tể tướng. Như Ðức Khổng Tử, vạn thế sư biểu mà không mấy ai không biết. Người thầy có sức học uyên bác, biết con vật đào ở dưới đất nước lỗ là con Phần dương chớ nhất định không phải là con chó, biết vật lạ vớt được ở sông Ðại giang nước Sở là trái bèo, bửa ra ngọt như mật, biết dị nhân ở nước Trần cầm giáo đâm mình là con cá chiêm Ðại ngư, biết con chim lớn mình đen cổ trắng, có một chân ở nước Tề là con Thượng dương, bay đến đâu là nơi đó có mưa to lụt lớn. Người thầy đó suốt đời chu du trải khắp bảy nước Lỗ, Vệ, Tống, Trịnh, Tấn, Tần, Sở. Có hồi làm tới Tướng quốc, có hồi ngồi giảng cho học trò dưới một gốc cây (quan Tư mã thấy ngứa mắt liền sai chặt gốc!), có hồi nhịn đói ba ngày mà vẫn điềm nhiên ngồi gảy đàn, đọc sách. Suốt đời chăm dạy Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ, bỏ nước Lỗ ra đi vì vua Lỗ thiếu Lễ, bỏ nước Vệ ra đi vì vua Vệ thiếu Ðức.

Bậc thầy ở Á Ðông là vậy, còn ở phương Tây? Lần trang sử cũ thấy ông Socrate. Lạ thay, cũng đồng thời với Khổng Tử, nhích nhau chẳng mấy năm, khi Khổng Tử qua đời thì Socrate lên chín.

Socrate, đó là một người khiêm tốn hiền lành, mặc áo sờn vai, đi chân trần ngao du trên những con đường của thủ đô Hy Lạp, nói chuyện với mọi người về những đề mục tầm thường: thời tiết, mùa màng, chợ búa... Nhưng khi giã từ; kẻ đối thoại chợt nhìn thấy cái ông mặt mũi xấu trai đó có nói cho mình một cái gì đó khiến mình suy nghĩ và mình đang hiểu mình hơn. Nghệ thuật của thầy Socrate đó. Thầy chỉ đặt những câu hỏi và người học trò học suy nghĩ. Thầy mở mắt cho họ hiểu là họ chưa biết được bao nhiêu, chưa biết đúng và khiến họ ước muốn những hiểu biết chân chính. Thầy so sánh phương pháp giáo dục của mình với phương pháp đỡ đẻ, - mẫu thân của thầy là một bà mụ - giúp trí tuệ con người đẻ ra cái Chân lý mà nó có mang sẵn trong đó.

Ðệ tử theo Socrate càng ngày càng đông và những quan niệm mới của ông khiến ông có nhiều kẻ thù. Ngay cả nhiều bậc phụ huynh cũng không bằng lòng vì đầu óc con em họ tràn ngập những suy nghĩ mới. Và ông bị đưa ra tòa, lấy cớ là ông phỉ báng chân lý, phỉ báng thần linh và làm hư giới trẻ. Ông trả lời rất ít, không tự bào chữa. Tòa tuyên án tử hình. Ông từ chối không xin giảm án, hy vọng rằng cái chết của mình sẽ khắc sâu vào lương tâm của người công nhân Nhã Ðiển, bây giờ và cả ở thế hệ tương lai, còn hùng hồn hơn cả những lời rao giảng.

Trong ngục thất, ông uống cạn ly thuốc độc một cách bình tĩnh, các đệ tử bao quanh ông, nước mắt chảy ròng. Ðệ tử Criton vuốt mắt cho thầy.

Lý tưởng của người Thầy vĩ đại (chữ dùng của sử gia: grand Maître) được các môn sinh khai triển thành những môn phái, trong số có những môn phái tưởng như trái ngược nhau: phái Khuyển nho, phái khắc kỷ, phái Hưởng lạc... Ðệ tử sáng chói nhất của Socrate là Platon, được người đời tôn vinh là "ông vua của ngành Triết học", người được Hoàng đế Denys tiếp long trọng như tiếp một vị quân vương. Ðệ tử của Platon là Aristote, thầy học của A-Lịch-Sơn Ðại đế, nhà thông thái toàn diện mà thời Trung cổ đã tôn vinh là "Thầy của mọi khoa học". Thật là thời đại hoàng kim của sự kế tục thầy trò!

Ở ta thuở xưa, nghề dạy học đã thành cái nghiệp của người biết chữ. Nhà Nho khi còn hàn sĩ, khi thi đậu đợi bổ ra làm quan, khi hồi hưu hoặc khi phải treo ấn từ quan lui về ẩn dật... đều mở trường dạy học. Trường chỉ sơ sài một mái tranh đã đủ, khỏi thủ tục xin giấy phép kinh doanh. Học không phải nhiều môn nên khỏi cần mời nhiều thầy chuyên môn. Thỉnh thoảng lịch sử có nêu tên những bậc thầy khả kính, có kiến thức uyên thâm, có đạo đức cao khiết, có môn đệ thành đạt. Tiêu biểu là thầy Chu Văn An đời Trần, thanh liêm chính trực, dâng sớ xin chém bảy gian thần, vua không nghe liền từ quan lui về ẩn giật, mở trường dạy học, đào tạo nhiều môn sinh hiển đạt như Phạm Sư Mạnh...). Chừng như danh nhân văn hóa nào cũng từng là thầy giáo: Phan Huy Chú, Bùi Hữu Nghĩa, Ðặng Huy Trứ, Phan Văn Trị, Nguyễn Ðình Chiểu, Nguyễn Khuyến...

Thầy cô giáo hôm naykhông dám sánh với những bậc sư biểu đó. Trường sư phạm đạo tạo những thầy cô giáo dạy đúng chương trình, dạy có lương tâm, và chỉ bấy nhiêu đó thôi, học sinh và phụ huynh đã phải có bổn phận đối xử có nhân có nghĩa. Ðừng như bà phụ huynh nọ ỷ mình có sạp buôn lớn, quen thân với cấp tỉnh cấp khu, một hôm nhận được giấy cô giáo chủ nhiệm thông báo con mình vô kỷ luật liền đợi tới giờ cô, xông thẳng vô lớp, tát tai đấm đá túi bụi đứa con, chửi mắng ầm ỹ rồi hùng dũng bỏ đi ra. Khiến tôi chợt nhớ tới cuộc diện kiến giữa A-Lịch- Sơn Ðại đế với nhà hiền triết Diogène thuộc môn phái Khuyển nho.

Diogène sống với một con chó, ở trong một cái thùng gỗ, hạn chế tối đa nhu cầu đến mức một cái một cái chén để múc nước uống cũng ném đi khi thấy hai bàn tay bụm lại cũng hứng được nước. Nghe danh nhà hiền triết, một hôm Ðại đế đến đứng cạnh cái thùng lễ độ thưa:

- Tiên sinh có cần gì, quả nhân xin...

Triết gia trả lời:

- Ta cần ngươi đứng xe ra để nắng dọi được vô cửa thùng.

Tướng tùy tùng rút gươm toan chém tên vô lễ (nghề chuyên môn mà!), nhưng vua gạt đi, nói:

- Nếu ta không là A-Lịch-Sơn thì ta muốn được là Diogène.

A-Lịch-Sơn trọng Diogène như trọng thầy mình, người thầy mà nhà vua đã từng nói: "Sinh ra ta là cha ta, Hoàng đế Philippe. Dạy ta sống xứng đáng là thầy ta, Aristote".

Lên ngôi năm 20 tuổi mà đánh Ðông dẹp Bắc, xua quân từ Hy Lạp sang tận Ba Tư, Ấn Ðộ, cái thế anh hùng, nhưng nhà vua biết cúi đầu trước cái Ðức của bậc hàn sĩ. Thử đặt bà phụ huynh chủ sạp vào địa vị nhà vua, thì bà sẽ đá cho cái thùng lăn lông lốc mấy chục vòng!

"Nhất tự vi sư, bán tự vi sư", vậy mà tôi gặp trường hợp có người học trò cũ xưng hô với tôi bằng "anh". Tôi hoàn toàn không cảm thấy bị xúc phạm mà chỉ thấy thương hại cho anh ta. Rõ ràng là anh ta có tỏ ra lúng túng khi sắp phải chọn giữa hai tiếng "thầy" và "anh". Tôi muốn vỗ vai thân mật an ủi: "Sao em khổ chi vậy?" Tiếng "thầy" có gì là cao giá đâu mà em phải cân nhắc? Xung quanh ta thiên hạ dùng tiếng "thầy" khỏe ru mà: thầy thuốc, thầy cúng, thầy võ, thầy phù thủy, thầy địa!..."

Kẻ ác tâm nghĩ và người ác khẩu nói: truyền đạt kiến thức cho học sinh thì nói có công ơn gì? Chỉ là nghề sinh nhai, còn nhẹ hơn nghề đắp đường, khỏe hơn nghề bửa củi. Kiến thức thức đó của danh nhân kim cổ chớ đâu phải của chính thầy cô mà phải thán phục? Vậy là bao nhiêu cái ơn phủi đi, bấy nhiêu cái oán lãnh đủ, vì kiến thức truyền rao, học sinh phải nghe, phải học, phải thuộc, phải biết vận dụng để làm bài. Lười học, cẩu thả, làm sai, thầy cô phải la phải phạt, vậy là mang oán. Gặp phụ huynh có quyền có chức thì từ oán chuyển sang uy hiếp.

Có một lần một bà mẹ cầm tờ đơn đến trường kiện cô giáo. Tôi mời ngồi nơi phòng khách và mở lời trước:

- Tôi biết vụ này. Con bà về mét là bị cô giáo bạt tai. Cô giáo nói không. Không có ai làm nhân chứng. Nhưng mà đôi co chứng tá làm gì, chúng ta cùng giải quyết cái căn bản. Con bà được bà cưng, học lười và hỗn với cô giáo từ lớp Một. Cô giáo rầy la, cảnh cáo nhưng bà bênh con: ăn hiếp lại cô giáo. Lên lớp 2 cũng vậy, lớp 3, lớp 4 và bây giờ lớp 5 đều cũng vậy. Nội dung đang rất bi đát mà bà đâu có hiểu. Con bà không học thì sức đâu mà lên lớp? Nhưng để học lại một năm nữa thì cô giáo chịu sao nổi với nó, với bà? Vậy là nâng điểm, cho lên. Cứ liên tiếp như vậy. Rốt cuộc nay học lớp 5 mà trình độ đâu chừng tới lớp 3 rưỡi. Mà phàm học kém thì ngồi nghe giảng không hiểu, phải nghịch phá. Bà ơi, rốt cuộc cô giáo nào rủi dạy trúng con bà đều cũng phải nhẫn nại chịu đựng cho qua năm học, chịu khó ngồi tụng niệm một trăm chữ NHẪN. Nhưng còn bà, thưa bà, bà sẽ phải khổ với nó suốt cuộc đời bà.

Người đàn bà chăm chăm nhìn tôi. Cái đơn kiện đến cuộn tròn khá lớn, giờ như được xếp cho nhỏ lại.

Nhà giáo bị uy hiếp bốn bề. Là người thợ xây, nhưng tâm hồn học trò đâu có dễ uốn như cây, như gạch? Quả là có một số ít nhà giáo kém phẩm chất nhưng tại sao lại vin vào số ít nhỏ nhoi này để phủ nhận cài đa số lớn lao kia?

Riêng người học trò cũ ngồi nói chuyện với thầy, viết thư thăm thầy thì còn được hưởng thêm một niềm vui ích kỷ: đó là thấy mình vẫn còn trẻ. Bởi một khi các bậc trưởng thượng: cha, mẹ, thầy giáo đều từ trần thì mình sẽ cảm thấy cô độc lạ thường, mình như già đi trong phút chốc. Như những ngày cây cổ thụ ngã xuống, các cây nhỏ bấy lâu nép bóng chợt bị phơi trần ra chịu đựng nắng, gió, mưa.

Gắng tạo niềm cảm thông, niềm an ủi cho các thầy cô giáo để ngày ngày họ dạy dỗ con của bạn trong niềm vui. Cũng dễ hiểu thôi mà: khi có nước mát tưới đều, bụi thúy cúc nở những đóa hoa rực rỡ. Và con của bạn đang ngồi vây quanh, hưởng hương sắc của hoa.

Còn thầy cô giáo cũ thì có mong chờ gì ở bạn đâu? Vì vậy mà một lời thăm hỏi đủ đem lại niềm vui thanh khiết

Võ Hồng

Thank you
  Chủ đề: Chó-Mèo-Khỉ
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 11296

Bài gửiDiễn Đàn: Vui cười   Gửi: CN 27 2, 2011 5:34 am   Tiêu đề: Chó-Mèo-Khỉ
Chó mèo khỉ

Cô giáo yêu cầu học sinh lớp một làm văn tả động vật. Đề bài tuần thứ nhất là tả một con mèo.
Một học sinh viết gọn lỏn: "Nhà em có một con mèo". Khi trả bài, cô giáo hỏi:
- Sao em không tả rỏ hơn?
Học sinh đáp:
- Dạ, nhà em có nhưng em chưa được thấy. Vì mẹ em nói ba em có mèo, ba em ra sức giấu còn mẹ em ra sức tìm. Khi nào mẹ em tìm thấy, em sẽ tả kỹ ạ ! ...
Tuần thứ hai, đề bài yêu cầu tả con chó. Học sinh nọ lại viết cộc lốc: "Nhà em có một con chó".
Cô giáo bảo:
- Em nên tả kỹ hơn!
Học sinh:
- Dạ, con chó còn ở ngoài đường, vì một hôm mẹ em nói với ba em: "Hôm qua đi với con chó nào cả ngày?". Khi nào nó về nhà em, em sẽ tả kỹ hơn ạ.
Tuần thứ ba, cô ra đề tả con khỉ.
Vẫn em học sinh bữa trước viết, lần này thì dài hơn: "Nhà em có nuôi một con .khỉ......vì có một hôm, có một cô rất trẻ đến ngõ nhà em, ba em chạy ra và nói với cô ấy: 'Con..khỉ..... đang ngồi trong nhà đấy!'"

Guoc bay
  Chủ đề: Món ăn Tình Yêu
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 12760

Bài gửiDiễn Đàn: Vui cười   Gửi: Thứ Năm 17 2, 2011 4:31 am   Tiêu đề: Món ăn Tình Yêu
MÓN ĂN TÌNH YÊU

Thành phần:

100 gr Tình Bạn; 500 gr Tình Yêu
200 gr Hy Sinh; 100 gr Thành Thật
1 lít Thương Yêu; 1 lít Tôn Trọng
100 gr Hy Vọng; 200 gr Chăm Sóc
1/2 lít Lòng Tin; 1/3 lít Nụ Cười
1 Điện Thoại (di động càng tốt)
1 Email Account


Cách làm:

Trộn Tình Bạn với Thành Thật cho thêm vài cuộc Điện Thoại.
Nhồi mạnh và đều tay, ủ thật lâu để Thành Thật thấm sâu vào Tình Bạn.
Kế đó, đặt Tình Yêu lên trên, để hết Hy Vọng và Lòng Tin vào trộn đều nếm thử trước khi đem nấu.
Nếu không đủ ngọt thì thêm vào 1 chén Thương Yêu - Nếu hơi mặn thì phải thêm vào 1 chút Hy Sinh.
Nếu có vị đắng thì phải thêm vào thật nhiều Tha Thứ.
Khi thấy món ăn có vẻ khác thường thì phải có mặt ngay với Nụ Cười để làm cho món ăn ngon trở lại.
Thời gian nấu lâu hay mau không thành vấn đề! Món này ngon hay không là tùy thuộc vào người nấu có theo dõi và chăm sóc kỷ hay không.
Trong khi nấu nhớ sắp đặt Tôn Trọng xung quanh.
Nấu xong nhớ tắt lửa nếu không muốn Tình Yêu....bốc khói!!!
Mỗi ngày nhớ Điện Thoại hoặc Email để hâm nóng món ăn.
Muốn món ăn ngon lâu thì phải cất trong Yêu Thương và Chăm Sóc.
Thật ra, Tình Yêu là sự hoà hợp của hai tâm hồn Thành Thật, biết Hy Sinh, Tha Thứ, biết Tôn Trọng, Thương Yêu và Chăm Sóc lẫn nhau.


phươngmai sưu tầm
For you
  Chủ đề: Bàn tay của Mẹ,bài học của con,câu chuyện về lòng biết ơn
Mai Le

Trả lời: 0
Xem: 8399

Bài gửiDiễn Đàn: Văn   Gửi: Thứ Năm 17 2, 2011 4:03 am   Tiêu đề: Bàn tay của Mẹ,bài học của con,câu chuyện về lòng biết ơn
Bàn tay của mẹ, bài học của con, câu chuyện về lòng biết ơn

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên cho một công ty lớn.
Anh ta vừa xong buổi phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc phỏng vấn lần cuối để quyết định nhận hay không nhận anh ta.
Viên giám đốc khám phá học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học, cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên không hoàn thành vượt bực.
Viên giám đốc hỏi “Anh đã được học bổng nào của trường?” Chàng thanh niên đáp “Thưa không”
Viên giám đốc hỏi “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học?” Chàng thanh niên đáp “Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí”
Viên giám đốc lại hỏi “Mẹ của anh là việc ở đâu?”
Chàng thanh niên đáp “Mẹ tôi làm việc giặt áo quần”. Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay cho ông ta xem. Chàng thanh niên đưa hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo của chàng cho ông giám đốc xem.
Viên giám đốc hỏi “Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?”
“Chưa bao giờ, mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi.” Chàng thanh niên đáp.
Viên giám đốc dặn chàng thanh niên “Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi. ”
Chàng thanh niên cảm thấy khả năng được công việc tốt này rất là cao. Khi vừa về đến nhà, chàng ta sung sướng thưa với mẹ để được lau sạch đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng cảm thấy có gì đó khác lạ, sung sướng, nhưng với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.
Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của em. Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Đây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới khám phá đôi tay mẹ mình, đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng.
Những vết bầm trong tôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả cho ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.
Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại của me.
Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.
Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới gặp ông giám đốc.
Viên giám đốc lưu ý những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, và hỏi “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?”
Chàng thanh niên đáp “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại.” Viên giám đốc hỏi “Cảm tưởng của anh ra sao?”
Chàng thanh niên đáp, “Thứ nhất, bây giờ tôi hiểu thế là ý nghĩa của lòng biết ơn; không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi biết ơn sự quan trọng và giá trị của quan hệ gia đình.”
Viên giám đốc nói, “Đây là những gì tôi tìm kiếm nơi người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đở của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.”
Sau đó, chàng thanh niên làm việc hăng say, và nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày được nhiều cải thiện.
Một đứa bé, được che chở và có thói quen muốn gì đước nấy, có thể sẽ phát triển “tâm lý đặc quyền” và sẽ luôn nghĩ đến mình trước. Hắn sẽ thờ ơ về các nỗ lực của cha mẹ.
Khi làm việc, hắn giả thiết rằng mọi người phải vâng lời hắn, và khi trở thành một quản trị viên hắn có thể sẽ không bao giờ biết sự chịu đựng của các nhân viên dưới quyền và luôn đổ thừa cho người khác.
Đối với loại người này, có thể học giỏi, có thể thành công một thời gian ngắn nhưng thật sự sẽ không cảm nhận được ý nghĩa của thành tựu. Hắn sẽ cằn nhằn, lòng chất đầy oán ghét và đấu tranh để có được nhiều thứ cho mình. Nếu chúng ta thuộc loại cha mẹ chuyên bao che con cái như thế này, phải chăng chúng ta đang cho chúng thấy tình thương của cha mẹ hay thay vì đang tàn phá chúng?
Bạn có thể cho con cái sống trong những căn nhà lớn, ăn thức ăn ngon, học dương cầm, xem TV màn ảnh rộng. Nhưng khi chúng ta cắt cỏ, xin vui lòng cho chúng làm việc đó. Sau bữa cơm, hãy để chúng rữa chén bát cùng với anh chị em chúng. Không phải vì các bạn không có tiền để mướn người làm trong nhà, nhưng bởi vì bạn nên thương con đúng cách. Bạn muốn chúng hiểu rằng, bất kể cha mẹ giàu có cỡ nào, một ngày tóc họ cũng sẽ bạc như mẹ của người bạn trẻ kia. Điều quan trọng nhất là con cái của bạn học để biết hơn sự khó khăn, học khả năng cùng làm việc với những người khác để hoàn thành công việc.



(Story of Apprecication , NguoiVietBoston dịch)

I love you
 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Thời gian được tính theo giờ EST (Australia)
Chuyển đến 



Xóa cookies lưu bởi diễn đàn này
Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group

Bảo vệ diễn đàn

8 Khóa truy cập